Thấm thoát đã bốn năm trôi, con vẫn chưa tin là Bố xa con. Bởi trong tiềm thức của con, hình ảnh Bố vẫn nguyên vẹn, Bố đang sống và dõi theo từng bước con đi. Vui với niềm vui của con và buồn với nỗi buồn của con. Con yêu Bố! Bố chính là người tuyệt vời nhất trên cõi đời này.
Thấm thoát đã bốn năm trôi, con vẫn chưa tin là Bố xa con. Bởi trong tiềm thức của con, hình ảnh Bố vẫn nguyên vẹn, Bố đang sống và dõi theo từng bước con đi. Vui với niềm vui của con và buồn với nỗi buồn của con. Con yêu Bố! Bố chính là người tuyệt vời nhất trên cõi đời này.
Ngày xưa, lúc tôi còn bé vẫn thường hay theo ba trên các mảnh vườn nơi ba gieo gặt hoa mầu lo cho đời sống gia đình. Ba làm lụng. Con rong chơi. Ba mồ hôi nhễ nhại. Con rạng rỡ môi cười. Tuy việc cuốc cày thấm mệt nhưng chỉ cần nhìn thấy tuổi thơ con hồn nhiên thì lòng ba ngập tràn niềm vui. Hạnh phúc của ba chỉ có vậy!
Cách đây 22 năm, có bố có tôi nhưng nhà chẳng có nổi cái màn hình dù là đen trắng. Bố buồn tủi khi để mấy đứa nhóc phải coi ké nhà hàng xóm. Dù rất thích nhưng chẳng bao giờ bố đi xem vô tư như bọn trẻ. 5 năm sau, có bố có tôi có màn hình nhưng bố con lại cách nhau đến 500km. Mùa WorldCup 2010, bố, tôi, màn hình cùng chung một chỗ nhưng đó không phải là sự hội tụ của may mắn.
Cả nhà phì cười. Ngựa què lặc lè, lồm cồm, lê lết chở các tiểu cô nương quanh bàn được bốn, năm vòng thì mệt quá và lăn ra… “chết”! Tôi chạy vào buồng lấy chiếu ra đắp cho ngựa như nấm mồ. Cả ba đứa cười khúc khích, mệt, ôm nhau ngủ khì. Ba vạch chiếu, rón rén đi tắm, mặc quần áo, đạp xe đi dạy. Nội lặng lẽ ngồi quạt cho các cháu, mẹ đi giặt đồ. Khi tôi lên lớp bảy, thì bà nội mất trong sự yêu thương, tiếc nhớ của cả gia đình.
Ba ơi, giá như ba cứ nói thẳng ra như vậy để cho con biết trước, giá như ba đừng cho con sự tự do tự quyết định tương lai, có lẽ con bây giờ đã không phải đau đớn rơi lệ khi nhìn lại những chặng đường đã đi. Vâng, thưa ba, con đã vấp ngã. Nếu như con không được ba đón nhận lại, nâng đỡ thì con đã không thể làm lại cuộc đời, sống một cuộc sống hạnh phúc, sống một cuộc sống có ý nghĩa như hiện tại.
Mẹ tôi mất khi em gái tôi vừa biết đi lũn đũn, nhưng giọng nói của nó thì khá rõ ràng. Cái chết của mẹ tôi không hề gây một chút cảm xúc đau buồn gì về nó; có lẽ nó còn quá nhỏ để hiểu được thế nào là giờ phút đau thương nhất của một kiếp người! Thương cho ba tôi, hễ có công chuyện gì thì thôi, nếu không, thì cứ hai tay ôm hai anh em tôi vào lòng, vừa hôn vừa khóc.