Ngồi xuống chiếc ghế bành bằng da trong hành lang của một thương xá sang trọng, nhìn đồng hồ đã hơn một giờ trưa. – Chà ! Thế là tôi đã đi sắm quà Giáng Sinh trong khu thương xá hun hút này gần ba tiếng, ngả người vào lưng ghế chính tôi cũng tự cám ơn mình đã “nghĩ ra” giây phút nghỉ ngơi kỳ thú này.
“Ông ơi, cháu muốn được trở thành hoàng tử”, “Nếu ông có phép thần, ông hãy tặng cháu một bố người máy”… những điều ước ngộ nghĩnh, trong trẻo của trẻ khiến người lớn nhiều khi phải bật cười nhưng cũng có lúc rơi lệ.
Mỗi ngày dù con không được ở nhà, ở bên cạnh ba mẹ, nhưng con vẫn lo không biết tình hình gia đình mình thế nào, mọi người vẫn ổn cả chứ. Sao ba mẹ ngày nào cũng làm cực khổ quá vậy, ngày nào cũng lận đận tiền nong, về những tờ giấy. Nó theo gia đình mình cũng đã lâu lắm rồi, đã đến lúc ba mẹ nên nghỉ ngơi và hãy sống sao thật hạnh phúc.
Chợt nhìn vào chiếc gương treo trên tường, mắt cô sáng lên. Gia đình có hai vật quý. Một là chiếc đồng hồ quả quýt của Jim. Chiếc đồng hồ này trước đây thuộc sở hữu của cha anh và trước đây thuộc quyền sở hữu của cha anh và trước đó nữa là của ông nội anh. Thứ còn lại là mái tóc dài óng mượt tuyệt đẹp của
Ngày nào cũng thế. Hình ảnh bà cụ già đi lựơm rác rến hàng ngày ở đây đã trở thành quen thuộc với mọi người. Quen thuộc đến nỗi chả ai thèm để ý đến bà nữa. Rồi cũng chẳng ai thèm hỏi bà một câu.
Điện thoại di động là sản phẩm và là thành tựu của ngành khoa học kỹ thuật công nghệ cao trong thời đại thông tin. Nó được ví như chiếc cầu nối giúp con người xích lại gần nhau hơn. Nó có khả năng thu hẹp khoảng cách không gian và rút ngắn thời gian cho con người. Những tiện ích mà điện thoại di động mang lại cho con người thật đáng kể..
Phải thừa nhận rằng đôi khi cha quá nghiêm khắc với con gái. Dù yêu con thật nhiều nhưng mỗi khi thấy con chạy đi chơi không chào hỏi, nghịch phá thức ăn, đùa quá trớn với em… là cha lại không kìm được hành động đi kiếm cây roi. Cha vừa giơ roi vừa buông những lời dọa thật nặng, để con phải nhớ và không được làm trước những hiểm nguy.
Ngày con còn bé, bữa cơm nào nhà mình cũng ăn chung, chuyện trò, cười đùa vui vẻ. Ngày ấy, cơm của má không đủ đầy như bây giờ. Chỉ là nắm rau, con cá má tìm ngoài đồng. Chỉ là bữa cơm với những thứ gạo rẻ tiền…