Con là kết tinh tình yêu đơn phương mẹ dành cho ba con hơn mười năm, cũng là kết tinh của “trò chơi” ba đã đem đến cho mẹ. Hơn hai tháng con sống trong mẹ, vậy mà mẹ không hay biết đến sự tồn tại của con. Thời gian ấy chắc con thấy nước mắt mẹ mỗi đêm thấm ướt gối để rồi sáng thức giấc với mí mắt mọng nước.
Đã từ lâu lắm rồi, tôi không có ý niệm gì về hình ảnh người cha, tất cả đã được chôn chặt trong quá khứ. Chẳng muốn khơi gợi nhưng sao hôm nay bỗng dưng quá khứ chẳng mấy gì tốt đẹp ấy chợt ùa về trong tôi. Nhắc đến cha, có lẽ trong tâm tưởng của nhiều người, cha là hình ảnh của cây tùng, cây bách; yêu thương, che chở và là chỗ dựa vững chắc.
Nhiều người thường nhận định: “Người Á đông có truyền thống đạo hiếu sâu xa hơn người Tây phương” hoặc “Người Việt Nam có truyền thống đạo hiếu rất tốt”. Nhưng, hiện nay thì sao? Truyền thống đó đã đứt đoạn chăng? Có phải vì hội nhập văn hóa mà chúng ta đang đánh mất dần những truyền thống tốt đẹp?
Hầu hết mỗi buổi học, phiếu bài tập về nhà (được photo phát cho từng học sinh) của học sinh lớp 1 Trường tiểu học An Đồng, Hải Phòng đều được cô giáo chấm điểm chi tiết đến từng 0,3 hoặc 0,5, y như thang điểm chấm thi đại học. Mỗi tuần, cô giáo đều phát cho học sinh một bảng điểm ghi điểm trung bình môn tiếng Việt và toán. Trong hai tuần đầu tiên, rất nhiều bé ở lớp 1D – một trong những lớp có chất lượng của trường này – đã bị “ăn” điểm 3-4.
Chúng ta đang sống trong thời đại mới – thời đại văn minh, khoa học, nhất là sự phát triển vượt bậc của ngành công nghệ thông tin; nó đã làm cho cuộc sống con người ngày được nâng cao. Đáng tiếc thay giá trị đạo đức đang bị xói mòn bởi chủ nghĩa thực dụng, duy vật chất, kéo theo đó là cả một hệ lụy.
Xưa, Trung thu, hai chị em hai phần quà bé xíu, đứng cả giờ để được gọi tên. Nay, Trung thu, em út gọi từ quê: “Trung Thu có đi rước đèn không chị ơi!”, tự nhiên cay cay sống mũi. Lớn, Trung thu dường như xa vời quá…
Chính nhờ đôi bàn tay chịu thương chịu khó ấy nên ba cưới được mẹ. Ngày nhỏ có lần người tôi tím bầm lại, khó thở, lên cơn co giật. Trong cơn hoảng loạn, mẹ tôi gào khóc rồi ngất xỉu, còn mình ba, ba cởi áo của mình che kín tôi. Ba băng màn đêm hơn 4 km đường bộ để đưa tôi đến nhà thương huyện.