Trong Giáo Hội cũng có những bài ca, có thể gọi là “đi cùng năm tháng”, những bài ca luôn đồng hành với Giáo Hội qua thời gian, qua những thăng trầm, những sóng gió của lịch sử. Bài ca đó có tên là “Chuỗi Mân Côi”, là những Kinh Kính Mừng.
Trong Giáo Hội cũng có những bài ca, có thể gọi là “đi cùng năm tháng”, những bài ca luôn đồng hành với Giáo Hội qua thời gian, qua những thăng trầm, những sóng gió của lịch sử. Bài ca đó có tên là “Chuỗi Mân Côi”, là những Kinh Kính Mừng.
Xin cộng đoàn cầu nguyện cho ông Augustinô Phạm Văn Đương, sinh năm 1957 tại Saigon, thuộc Giáo Họ Thánh Martinô, từ trần lúc 7giờ ngày 12.10.2010. Thánh lễ tại gia lúc 16 giờ thứ tư 13.10. Thánh lễ an táng tại Thánh đường GX Đaminh lúc 05g45 thứ năm 14.10.
Cuộc đời Mẹ gắn liền với cuộc đời Chúa Giêsu. Mẹ đã tham gia vào công cuộc cứu chuộc loài người. Kinh Mân Côi kể lại cuộc đời của Chúa Giêsu và Mẹ. Có thể nói kinh Mân Côi là một cuốn sách Phúc Âm tóm lược. Mẹ rất thích thú khi nghe nhắc lại những kỷ niệm của Con Mẹ và của Mẹ qua việc chúng ta đọc kinh Mân Côi.
Đức Giêsu bảo họ : “Hãy đi trình diện với các tư tế.” Đang khi đi thì họ được sạch. Một người trong bọn, thấy mình được khỏi, liền quay trở lại và lớn tiếng tôn vinh Thiên Chúa. Anh ta sấp mình dưới chân Đức Giêsu mà tạ ơn. Anh ta lại là người Sa-ma-ri. Đức Giêsu nói : “Không phải cả mười người đều được sạch sao ?
Việc Đức Mẹ hiện ra nói lên lòng từ mẫu của Mẹ, luôn quan tâm đến đoàn con cái dưới thế. Mẹ hiện ra chỉ dạy cho chúng ta con đường hòa bình và con đường nên thánh. Giáo xứ sẽ tổ chức chương trình đặc biệt tối 12.10 (thay cho 13.10) gồm : Rước Kiệu, Thánh lễ Đồng tế và Nghi thức Tôn vinh Mẹ Fatima.
Các bạn trẻ đã thảo luận sôi nổi xoay quanh câu hỏi: “Là sinh viên sống trong xã hội hôm nay, các bạn phải làm gì để trở thành men, thành muối ?” Cùng với những trình bày ngắn, các nhóm còn “diễn nhanh” những tiểu phẩm giàu tính khôi hài nhưng cũng đầy ý nghĩa đối với giới trẻ và sinh viên hiện nay.
Người ta cũng có thể cho thấy rằng việc lặp đi lặp lại không hẳn là dấu chỉ của sự thiếu tưởng tượng. Có thể đó là một niềm vui chan chứa đầy tràn khiến chúng ta cứ lặp đi lặp lại. Khi chúng ta yêu ai, chúng ta biết rằng nói với họ “Tôi yêu bạn” chỉ một lần thôi thì đâu có đủ. Chúng ta muốn nói đi nói lại, và chúng ta hy vọng là người đó cũng muốn nghe hoài.
Ngay sau khi được Đức Giêsu chữa lành; anh bại liệt “vừa đi về nhà vừa tôn vinh Thiên Chúa”. Những người chứng kiến sự kiện vô tiền khoáng hậu đó cũng đều “sửng sốt và tôn vinh Thiên Chúa”. Thật đáng tiếc ! “Mười người phong hủi” sau khi được chữa lành, chỉ có một người “thấy mình được khỏi, liền quay trở lại và lớn tiếng tôn vinh Thiên Chúa”.