Tiếng lòng reo vui là một tiếng phát ra từ một tâm hồn đang trào dâng một điều gì đó không thể diễn tả được. Tiếng lòng reo vui không thể diễn tả đó rất thích hợp với Thiên Chúa, là Đấng chúng ta không thể diễn tả, mà chỉ cảm nhận được phần nào mà thôi. Đấng mà thánh nữ không thể diễn tả bằng lời, nhưng, cũng không được phép giữ thinh lặng, thì thánh nữ đã để cho tâm hồn rộn tiếng hò reo: Miệng con chứa chan lời tán tụng Chúa, suốt ngày con chẳng ngớt tôn vinh. Theo nhịp đàn mừng Chúa, miệng con sẽ reo hò. Mừng Ngài, con hân hoan nhảy múa, đàn hát kính danh Ngài, lạy Đấng Tối Cao.
“Con người ở một mình không tốt” (St 2,18). Càng đi tìm chính mình, con người càng đánh mất chính mình, càng co cụm trong vỏ ốc của mình con người càng chết dần trong nỗi cô đơn của mình. Nỗi khát khao hạnh phúc của con người chỉ có thể lấp đầy khi đến với tha nhân mà thôi. Đó là chân lý nền tảng về con người. Con người chỉ thành đạt thật sự, con người chỉ thật sự là người khi họ biết sống cho tha nhân.
Dụ ngôn này được ghi lại trong Tin Mừng thánh Mát-thêu với tiêu đề: “Dụ ngôn những yến bạc” (x.Mt 25, 14-30).
Bệnh viện đông đúc và ồn ào. Bước vào phòng khám, tôi được bác sĩ cho biết tình trạng bệnh của mình ngày càng xấu. Hai tháng là thời gian tối đa tôi còn có thể hiện hữu trên cõi đời… Rời bệnh viện, tôi cảm nhận dòng cảm xúc đang dâng trào và quan sát mọi sự xung quanh để cố gắng nắm lấy, ôm chặt và gìn giữ tất cả vào tâm khảm. Dòng người tất bật, hối hả trên đường. Con đường xanh bóng cây chất chứa kỉ niệm. Những gương mặt của người thân yêu sống cùng tôi. Buổi tối muộn, khi mọi người đã chìm vào giấc ngủ, trong không gian tĩnh lặng với ngọn đèn chầu le lói sáng, tôi “lẻn” vào nhà nguyện và quỳ trước Nhà tạm. Tôi thưa với Chúa về cuộc đời và những ngày sống còn lại…
Thánh Albertô được sinh ra ở Đức vào đầu thế kỷ XIII. Khi còn trẻ, ngài đã đến Italia, rồi đi Pađua, là nơi có một trong những trường đại học nổi tiếng nhất của thời Trung cổ. Ngài đã dành cả cuộc đời để nghiên cứu bộ môn “nghệ thuật tự do” (artes liberales): Văn phạm, Hùng biện, Phép biện chứng, Số học, Hình học, Thiên văn học và Âm nhạc, nói chung là các môn học văn hoá, điều đó cho thấy ngay từ sớm, Albertô đã rất quan tâm đến các ngành khoa học tự nhiên và nó trở thành lĩnh vực ngài yêu thích nhất. Trong suốt thời gian ở Pađua, ngài đã đến tham gia sinh hoạt ở Nhà thờ của các anh em Đa Minh, sau đó chính thức gia nhập dòng qua lời khấn tu trì.
Con người ta thường không hối tiếc vì những gì mình đã làm, họ chỉ hối tiếc vì những điều mình chưa làm được trong đời nếu được một lần nữa sống lại cuộc đời mình…
Các thiên thần là những thụ tạo linh thiêng hấp dẫn, quyến rũ trí tưởng tượng của cả những Kitô hữu lẫn những người ngoài Kitô giáo. Tuy nhiên, nhiều người nhầm lẫn các thuật ngữ về các thiên thần, nhất là hai thuật ngữ phổ biến “thiên thần” và “tổng lãnh thiên thần
Đức Giê-su căn dặn (lại) lời Ngài đã căn dặn, rằng: “Vậy anh em hãy canh thức, vì anh em không biết ngày nào, giờ nào.” (x.Mt 25, 13).







