Kỹ thuật và đạo đức

Thế kỷ XXI chứng kiến những tiến bộ khoa học kỹ thuật vượt bực mang lại hạnh phúc và sự sống cho con người, chẳng hạn những tiến bộ y học và việc chữa lành bệnh tật, những tiến bộ về truyền thông kỹ thuật số và những thay đổi trong mọi lãnh vực đời sống con người. Đồng thời chính những tiến bộ ấy cũng đang làm cho đời sống căng thẳng hơn và đặt ra cho thế giới nhiều vấn nạn hơn.

ngày 25/01, Thánh Phaolô Tông Đồ trở lại

“Tôi biết tôi tin vào ai và xác tín rằng: Ðức Kitô là Vị Thẩm Phán chí công có đủ quyền năng bảo toàn Giáo lý đã được giao phó cho tôi. Mãi cho tới ngày Người ngự đến”( 2Tm 1.12; 4, 8 ). Thánh Phaolô đã có một cảm nghiệm sâu xa về Chúa Kitô khi Ngài bị đánh ngã ngựa trên đường đi Ðamas.

Những ước nguyện: Cầu cho các Kitô hiệp nhất

Hội Thánh là duy nhất, nhưng rất đa dạng, bởi vì, có rất nhiều ân huệ khác nhau xuất phát từ Thiên Chúa: những đa dạng của các dân tộc và của các nền văn hóa được quy tụ lại: thành sự duy nhất của Dân Thiên Chúa. Những phong phú lớn lao của sự đa dạng này, không nghịch lại tính duy nhất của Hội Thánh. Tuy nhiên, tội lỗi và những hậu quả nặng nề của nó không ngừng đe dọa sự duy nhất này. Ước gì chúng ta luôn nhớ lời thánh Phaolô khuyên dạy: Hãy duy trì sự hợp nhất mà Thần Khí đem lại, bằng cách ăn ở thuận hòa gắn bó với nhau (x. Ep 4,3).

Con quyết luôn theo Ngài.

Sau ba mươi năm sống ẩn dật tại Na-da-rét, Đức Giê-su bắt đầu ra đi loan báo Tin Mừng. Theo thánh sử Mác-cô ghi lại, thì: “Sau khi ông Gio-an bị nộp, Đức Giê-su đến miền Ga-li-lê rao giảng Tin Mừng của Thiên Chúa. Người nói: Thời kỳ đã mãn, và Triều Đại Thiên Chúa đã đến gần. Anh em hãy sám hối và tin vào Tin Mừng.” (x.Mc 1, 14-15)

Liều!!!

Đừng sợ, có Ta ở với ngươi”! Làm sao tôi không sợ được? Khi chỗ này còn đó những người nghiện, chỗ kia còn những người HIV vất vưởng chưa ra khỏi cơn say thuốc…  Và gay cấn nhất là chuyện tôi phải lẩn trốn “những mắt xanh” … bởi vì còn là “độc thân vui tính”! Đúng là “có Chúa ở cùng tôi, tôi chẳng sợ gì, hỏi người đời làm chi tôi được”?…

Hãy đến thôi!

Sau khi “được ông Gio-an làm phép rửa dưới sông Gio-đan”, Đức Giê-su bắt đầu ra đi “rao giảng Tin Mừng của Thiên Chúa”. Và, để cho sứ mạng rao giảng được loan báo “khắp tứ phương thiên hạ”, Ngài đã tuyển chọn một số người làm môn đệ, để sau này tiếp nối sứ mạng của mình.

Niềm vui có Chúa

Sinh ra và lớn lên ở một làng quê nghèo, cũng như bao cô gái khác không đi học đại học, chị lấy chồng khá sớm. Chị sinh được bốn người con. Gia đình cũng ở mức đủ sống. Nhưng chị đã phải trải qua nhiều thử thách. Nhiều lần bị lên bờ xuống ruộng, nhưng chị vẫn một lòng tín thác vào Chúa. Chị không oán hận chồng mà trái lại chị vẫn xin tôi cầu nguyện cho chồng được ơn hoán cải. Nếu như chị sốt sáng tham dự Thánh lễ bao nhiêu thì chồng chị lại chẳng bao giờ tới nhà thờ. Có lần, chị tâm sự với tôi: “Con chỉ ước chồng con đến với Chúa để cảm nghiệm được tình yêu của Chúa. Nếu chồng con mà trở về với Chúa thì con vui sướng vô cùng”. Nhìn gương mặt và lắng nghe tâm sự của chị, tôi hiểu nỗi băn khoăn trăn trở của người vợ dành cho người chồng. Nỗi băn khoăn trăn trở của chị hẳn cũng là nỗi niềm của nhiều chị em phụ nữ có chồng khô khan nguội lạnh. Những người phụ nữ một mực yêu chồng thương con. Họ không màng chi tới bản thân mà chỉ một lòng một dạ lo cho phần rỗi linh hồn của chồng. Tôi hiểu nỗi niềm của họ. Vợ chồng tay gối má kề, nếu một mai chỉ có một nửa được cứu độ, còn nửa kia không được thì hẳn niềm vui cũng không tròn đầy.

Ai đã thắp lên những ngọn đèn

Thiên Chúa vẫn luôn ẩn mình và thắp lên những ngọn đèn như vậy; để ánh sáng của hy vọng, của tình yêu thương luôn soi dẫn và chăm sóc em. Ngọn đèn lớn nhất chính là Đức Giê-su Ki-tô, Con Thiên Chúa làm người: “Ngôi Lời là ánh sáng thật, ánh sáng đến thế gian và chiếu soi mọi người” (Ga 1,9).