Công nghệ không chỉ là một công cụ hỗ trợ mà đang thay đổi cách con người hiểu và tương tác với thế giới. AI mang đến nhiều lợi ích, như tăng năng suất, giảm chi phí, và mở rộng khả năng sáng tạo. Tuy nhiên, sự phụ thuộc quá mức vào công nghệ cũng dẫn đến những tác động tiêu cực, đặc biệt trong việc làm xói mòn bản sắc con người.
Trong thư thứ nhất gửi tín hữu Cô-rin-tô, thánh Phao-lô có lời truyền dạy: “Thiên Chúa là thành tín”. Có thể nói, đây là một lời truyền dạy có cơ sở. Chính tác giả sách Thánh Vịnh, qua sự trải nghiệm trong cuộc sống đức tin của mình, cũng đã thốt lên rằng: “Vì lời Chúa phán quả là ngay thẳng, mọi việc Chúa làm đều đáng tin cậy.” (Tv 33, 4).
Khi đã trở nên người công chính, chúng ta sẽ thấy việc “sùng đạo” là một niềm hạnh phúc, chứ không phải là gánh nặng. Nói rõ hơn, chúng ta sẽ thấy việc “đi nhà thờ” đó là một niềm vui, chứ không phải vì sợ vi phạm luật buộc “giữ ngày Chúa Nhật”.
Theo Tin mừng thánh Luca, chúng ta được biết: Khi Đức Giê-su khởi sự ra đi rao giảng Tin Mừng, “Người trạc khoảng ba mươi tuổi.” Kể từ đó, Đức Giê-su bỏ Na-da-rét, đến ở Ca-phác-na-um, một thành ven biển hồ Ga-li-lê, thuộc địa hạt Dơ-vu-lun và Náp-ta-li.
Giáo hội Công giáo trình bày chủ đề phẩm giá con người theo cách đặc biệt dẫn đến một số kết luận rất mực vững chắc, và đôi khi khác biệt về những gì được phép trong các lựa chọn luân lý cá nhân lẫn các thực hành đạo đức của toàn xã hội.
Sau khi công việc đổ nước hoàn tất, Đức Giê-su nói với họ: “Bây giờ các anh múc và đem cho ông quản tiệc.” Không chậm trễ, “họ liền đem cho ông (ta)” Ngạc nhiên thay! “Khi người quản tiệc nếm thử, nước đã hóa thành rượu (mà không biết rượu từ đâu ra, còn gia nhân đã múc nước thì biết)” (x.Ga 2, 9).
Dù là thời nào đi nữa thì căn tính “dân Chúa” đều được đánh dấu bằng sự giải thoát con người tự do khỏi mọi bận rộn của cuộc sống để tập trung vào việc quan trọng nhất đó là thờ phượng Thiên Chúa. Khi cử hành thánh lễ, dân Chúa sống trọn vẹn căn tính “thuộc về Chúa” của mình. Không gian thánh lễ không giới hạn trong bốn bức tường của nơi cử hành nghi thức phụng vụ như nhà thờ hay nhà nguyện.
Theo lịch phụng vụ, lễ Chúa Giê-su chịu phép rửa kết thúc cuộc cử hành Giáng Sinh của Giáo Hội, nhằm nhắc nhở rằng Người giáng trần là để cứu chuộc chúng ta. Phép rửa Người chịu bởi ông Gio-an Tẩy Giả đánh dấu khởi đầu sứ vụ công khai của Người, mà chóp đỉnh là hy lễ Vượt Qua, cái chết và sự sống lại của Người.







