Chạy tìm những con người bất hạnh nêu trên, nhận ra họ chính là dấu chỉ về một Đức Giê-su Phục Sinh, đó chính là một trong nhiều phương cách, để mỗi chúng ta có thể nói, nói rằng: Tôi “đã thấy và đã tin”.

Vào ngày Thứ bảy Tuần thánh, một lần nữa Giáo hội được đồng hóa với Đức Maria; tất cả đức tin của Giáo hội hội tụ nơi Mẹ, người tín hữu đầu tiên. Trong bóng tối bao phủ tạo vật, riêng Mẹ vẫn giữ được ngọn lửa đức tin sống động, chuẩn bị đón nhận lời công bố Phục sinh vui mừng và ngạc nhiên.
Đêm nay Giáo hội canh thức và làm sống lại những giai đoạn chính yếu trong lịch sử cứu độ….Khi canh thức trong đêm Thánh này, Giáo hội suy niệm những bản văn Thánh kinh.
Khi chiêm ngắm khuôn mặt Chúa Giêsu, chúng ta đối diện với khía cạnh nghịch lý nhất trong mầu nhiệm của Người; khía cạng ấy xuất hiện vào giờ sau hết của Người trên thập giá. Mầu nhiệm trong mầu nhiệm. Trước mầu nhiệm ấy, chúng ta chỉ có thể phủ phục tôn thờ.
Chiều hôm nay, chúng ta sống lại Bữa Tối cuối cùng, khi trong đêm bị trao nộp, Đấng Cứu thế để lại cho chúng ta Hy lễ Thánh thể là Mình và Máu người, để tưởng niệm cái chết và sự sống lại của Người, một bí tích của tình yêu, dấu chỉ của sự hiệp nhất và mối dây bác ái (x. Sacrosanctum Concilium, 47).
Ở đây chúng ta hãy tìm hiểu diễn tiến các sự kiện theo khía cạnh con người. Trong một cuộc họp của Nghị viện, người ta đã quyết định sẽ giết Đức Giêsu Nazareth. Họ lợi dụng việc Người có mặt tại Giêrusalem vào dịp lể vượt qua. Giuđa, một người trong nhóm Mười hai, phản bội Chúa Giêsu lấy ba muơi đồng bạc, bằng cách chỉ chỗ để người ta bắt Người.
Anh có yêu mến Thầy không? Đó là một câu hỏi nền tảng, một câu hỏi phổ biến. Đó là câu hỏi mở tâm hồn, và đem lại ý nghĩa cho đời sống. Đó là câu hỏi quyết định chiều kích thực sự của con người. Trong câu hỏi ấy, toàn thể con người phải bày tỏ chính mình, và cũng trong câu hỏi đó, con người phải siêu việt chính mình.
Thực hiện lời mời gọi của Chúa Kitô để mở ra với người khác về phương diện nội tâm có nghĩa là bằng cách sống luôn luôn sẵn sàng để tìm thấy chính mình ở điểm đến khác của lời mời gọi này. Tôi là người trao tặng tha nhân ngay cả khi tôi đón nhận, khi tôi biết ơn vì mọi điều thiện đến với tôi từ tha nhân.