Trên chiếc xe già cỗi và buông tẻ của thế giới, một người đàn bà đã bước lên: Tình Yêu và Sự Sống đã bừng dậy. Người đàn bà đó chính là mẹ Maria. Thế giới bắt đầu đi vào một gia đoạn lịch sử mới kể từ giây phút ấy. Mẹ đã bước lên chiếc xe cằn cỗi của thế giới cùng với Chúa Giêsu để biến nó trở thành một cuộc hành trình vui tươi và đầy ý nghĩa.
Mỗi một người sinh ra trên cõi đời này, dù tàn tật, dù dốt nát và xấu xa đến đâu, cũng có thể là một thứ cây mắm, cây tràm để cho đất đai trở thành màu mỡ, nhờ đó những cây ăn trái mới có thể vươn lên.
Bạn biết không, bố mẹ nuôi mình cho đến đủ mười tám tuổi đã đủ quyền công dân, đã đủ tuổi tự lập rồi. Tôi cũng đâu dám đòi hỏi gì hơn, với tôi đi học mà để bố mẹ vẫn phải còng lưng nuôi đã là một gánh nặng, mình nên thông cảm và sống đúng với hoàn cảnh của mình. Không hẳn nặng nề như câu “Con không chê cha mẹ khó, chó không chê chủ nghèo” song tôi nghĩ bố mẹ một đời vất vả nuôi ta lớn khôn,là cả một công trình vĩ đại, trong đó chứa bao công sức và tâm sức. 
Tôi lấy chồng đã năm năm, vậy mà mỗi khi nhớ lại chuyện cũ tôi lại thấy nó như mới ngày hôm qua, thấy mình thật đáng trách biết bao. Và lại day dứt nghĩ tới ngoại.

