Năm nay về quê ăn cái Tết Canh Dần, vẫn như những năm trước! Đêm giao thừa con cũng sẽ không đi chơi! Con sẽ ở nhà, nằm tòn ten trên võng để cùng nói chuyện vui với Cha Mẹ! Ôn lại những gì mà năm cũ đã qua đi! Bàn đến những gì hạnh phúc cho tương lai! Cha Mẹ nhé!
Nhà nghèo, tám anh em chỉ có 2-3 đôi dép lành. Nền nhà bằng đất, đi chân không vẫn thích hơn. Mấy đôi dép chỉ được anh em tôi luân phiên sử dụng mỗi lúc ba “kiểm chân” hằng đêm xem có đứa nào làm biếng không rửa chân sạch khi lên giường ngủ hay không.
Khi những cơn mưa ồ ập kéo đến cùng với sấm vang chớp giật, mọi nhà đóng kín cửa, ngồi trong nhà nhí nhách nhai ngô rang. Nhưng bố tôi lại phải đeo đèn ăcquy, xắn cao quần, cởi trần, đeo bên hông chiếc giỏ tre để bắt đầu chuyến đi xuyên đêm trên cánh đồng ngập nước. Bố đi bắt ếch để mẹ bán lấy tiền cho mấy anh em tôi đóng học phí.
Trời mưa to, quán dột. Trời gió mạnh, quán nghiêng. Má kêu “Đợi mấy ngày nữa anh Hai mày mua đồ làm lại…”, bỗng lòng chợt nghe nôn nao những nỗi niềm kỳ lạ, chợt thấy thương thấy mến nơi ấy quá chừng, ước gì có thể chạy ùa về xem quán ra sao. Thế rồi nỗi nhớ cứ cồn cào, cứ rối bời như con gió thông thốc ở phía đầu sân vào những ngày bão nổi…
Tuổi thơ tôi trôi qua với bao khó khăn, nhọc nhằn của mẹ – người đàn bà có đôi bàn tay chai sạn, nước da rám nắng và đôi mắt trũng sâu, quầng thâm vì thức khuya dậy sớm.
Nó ở với ông bà từ nhỏ. Bà đã thay mẹ chăm sóc nó từng li từng tí khi ba mẹ đi làm. Hằng ngày bà đưa nó đi học ở trường mẫu giáo gần nhà và đón nó về. Buổi chiều bà ngồi đưa võng và hát ru cho nó ngủ suốt cả buổi. Nó dễ dàng thiếp đi trong từng lời ru thân thương ấy, nhưng sẽ thức giấc ngay nếu bà rời khỏi.
Trong thời đại ngày nay, chúng ta luôn phải đặt ra nhiều câu hỏi trước những hiện tượng nhức nhối: Tại sao các vụ ly hôn tăng? Tại sao vừa lấy nhau đã ly dị? Tại sao ngày càng có nhiều trẻ em phạm pháp? Tại sao bọn trẻ lại tự kỷ và có những hành vi điên rồ?... Cần làm gì để có thể duy trì và phát triển gia đình truyền thống trong tình cảnh như vậy?
Tôi được sinh ra và lớn lên ở miệt cù lao sông nước miền Tây. Gia đình không khá giả. Có cha mẹ, một chị gái và ba anh trai. Là con út nên tôi được thương nhiều hơn các anh chị. Vì nhà nghèo nên cha mẹ phải tảo tần sớm hôm lo cho chúng tôi ăn học. Ngày đó tôi còn nhỏ, không hiểu hết được gia cảnh nên hay đòi hỏi mua món này món kia, nhưng cha mẹ cũng cố gắng làm thêm nhiều việc để đáp ứng nhu cầu của tôi.