
Do chiến tranh nên Ba tôi phải rời xa gia đình ở Huế trôi dạt vào miền Tây sông nước sinh sống. Những năm sau giải phóng, miền Tây đìu hiu, xơ xác. Nơi đất khách quê người, một mình Ba đơn độc tìm kế sinh nhai. Ba tôi xin vào làm cho một chủ lò mía đường tại Vĩnh Long. Nhờ tính tình hiền lành, cần cù, siêng năng và thông minh nên Ba được ông chủ nhận làm con nuôi, dạy cho cách kết đường cát trắng và đứng quản lý lò đường.
Trong bầu khí vui tươi của Các bà mẹ công giáo đang chuẩn bị mừng lễ thánh nữ Monica, bổn mạng giới hiền mẫu, xin gửi đến cộng đoàn chương trình phát thanh “Tiếng Vọng Tình Thương” về Cuộc đời và sự nghiệp của thánh nữ Monica. 1/
Cũng may, cú ngã do trượt chân ở sàn nước khiến mẹ chỉ bị gãy tay phải nhưng vốn yếu tim nên mẹ sợ quá bị ngất. Tuy nhiên, mẹ không bị vấn đề nghiêm trọng nào khác. Nhìn mẹ xanh mướt như tàu lá, cố gượng cười trả lời: “Mẹ chẳng sao đâu” mà tôi bật khóc, thấy đau như chính mình bị nạn.
Thấm thoát đã bốn năm trôi, con vẫn chưa tin là Bố xa con. Bởi trong tiềm thức của con, hình ảnh Bố vẫn nguyên vẹn, Bố đang sống và dõi theo từng bước con đi. Vui với niềm vui của con và buồn với nỗi buồn của con. Con yêu Bố! Bố chính là người tuyệt vời nhất trên cõi đời này.
Ngày xưa, lúc tôi còn bé vẫn thường hay theo ba trên các mảnh vườn nơi ba gieo gặt hoa mầu lo cho đời sống gia đình. Ba làm lụng. Con rong chơi. Ba mồ hôi nhễ nhại. Con rạng rỡ môi cười. Tuy việc cuốc cày thấm mệt nhưng chỉ cần nhìn thấy tuổi thơ con hồn nhiên thì lòng ba ngập tràn niềm vui. Hạnh phúc của ba chỉ có vậy!
Cách đây 22 năm, có bố có tôi nhưng nhà chẳng có nổi cái màn hình dù là đen trắng. Bố buồn tủi khi để mấy đứa nhóc phải coi ké nhà hàng xóm. Dù rất thích nhưng chẳng bao giờ bố đi xem vô tư như bọn trẻ. 5 năm sau, có bố có tôi có màn hình nhưng bố con lại cách nhau đến 500km. Mùa WorldCup 2010, bố, tôi, màn hình cùng chung một chỗ nhưng đó không phải là sự hội tụ của may mắn.