Vậy là một năm nữa lại thấm thoát qua đi trong sự chuyển vần của thời gian. Nhìn lại, tôi thấy mình đã đạt được một số bước tiến trong đời sống sau những năm tháng theo đuổi lý tưởng. Bao ngày cắm cúi vào việc tu học, vào cái vòng xoáy của xã hội, giờ đây ngẩng đầu lên thì nhận thấy mọi thứ xung quanh mình đã thay đổi quá nhiều.
Lâu nay, người ta hay dùng từ “gà trống nuôi con” với hàm ý khen ngợi người đàn ông một mình nuôi con. Thế sao với những người phụ nữ một mình nuôi con, vừa làm mẹ vừa làm cha lại không có cụm từ nào để tôn vinh họ?
Từ khi có tivi, vào những bữa cơm chiều, các thành viên trong nhà biếng nhác nhìn mặt người thân mà chỉ tập trung nhìn “khuôn mặt chữ điền, khá đẹp nhưng thường đổi thay sắc diện” của anh chàng diễn viên trên truyền hình với những thước phim lâm ly, gay cấn.
Đoạn clip bắt đầu bằng những lời thủ thỉ của người bố với con trai mình: “Thiên thần bé nhỏ của ba, con cười vui và nhiều như thế… Con còn nhỏ, con chưa hiểu, nhưng có một sự thật rằng tiếng cười trong trẻo của con là niềm hạnh phúc vô bờ của ba…”.
Trong quan niệm cổ truyền của gia đình người Việt, chữ “Phúc” có vị trí quan trọng hàng đầu. “Nhà có phúc” là ước vọng, là niềm vinh dự của người Việt Nam. Vì lẽ đó, cứ Tết đến xuân về, người ta thường viết chữ “phúc” trên một tờ giấy đỏ vuông dán ngoài cửa và xem như là một lá bùa chúc tụng điều may mắn trong năm.
Với mỗi chúng ta, Tết là mùa của đoàn viên, của sum họp, là ngày những cánh én bay liệng trên bầu trời báo hiệu mùa xuân sang, là khoảnh khắc cho những yêu thương dâng trào trong lòng mỗi người. Xuân đến, Tết về.
Ai có ngờ đâu, con người có thật lắm cách để bày tỏ tình cảm của mình! Vợ chồng câm mà vẫn cơm không lành, canh không ngọt. Cả hai cùng đưa nhau ra toà ly dị. Thiên hạ hiều kỳ lại được dịp đi xem. Tòa cho họ ly dị và quyết định phân đôi đàn con, mỗi người phải nuôi ba đứa; cứ mỗi tháng, hai bên phải găp nhau một lần để cho con cái thăm bố mẹ và anh chị em thăm nhau.

Thế nhưng, lời thề toát lên từ miệng lưỡi “yêu nhau đến trọn đời” trước Thiên Chúa, như là dấu mộc đã đóng vào tim mỗi người. Cũng thật chuẩn xác khi phép hôn phối có nghi thức trao nhẫn. “Nhẫn” để mỗi người khi kết hôn biết nhẫn nhịn nhau để gia đình trên thuận dưới hòa…