Ước mong sao những người con hãy tỉnh thức mà báo hiếu phần nào với song thân phụ mẫu, dù không bao giờ có thể đền ơn đáp nghĩa đủ, nếu không sẽ không còn cơ hội, vì Petit Sein đã xác định: “Cái chết của người mẹ là nỗi đau buồn thứ nhất khi người ta khóc mà không có mẹ bên cạnh dỗ dành”.
Chúa tôi đã Phục sinh rồi
Hồn tôi vui hát, lưỡi tôi reo mừng
Đêm nay ánh nến sáng trưng
Mắt tôi hạnh phúc rưng rưng lệ tràn
“Anh thật rộng lượng khi xây cây cầu này sau tất cả những gì em đã nói và làm” – Người em nói với John. Giữa hai anh em không còn gì ngăn cách nữa. Họ chạy lại bên nhau, ôm chặt nhau sau nhưng mâu thuẫn không đáng có. Họ quay lại nhìn người thợ mộc để nói lời cảm ơn nhưng người thợ mộc đang khoác túi đồ nghề lên vai chuẩn bị ra đi.
Chúa ơi! Người biết rõ
Có ai đó đã từng nói rằng: “Cho đi là hạnh phúc”. Thế nhưng, cuộc sống này, con người luôn muốn nhận. Có mấy ai hiểu và biết được giá trị đích thực của sự “cho đi”? Phải chăng hơi ấm của lòng nhân ái và tình yêu thương có thể xua đi bao điều bất hạnh trong cuộc sống?
Đã bao giờ bạn nhận được tiền lì xì của một người nghèo lang thang ngoài đường phố trong đêm giao thừa? Có bao giờ bạn làm bác ái và nhận lại được món quà còn giá trị hơn tặng phẩm của bạn? Tôi chắc rằng rất ít người đã gặp như tôi! Đó là sự kiện trong đêm giao thừa Xuân Quý Tỵ vừa qua 2012-2013.
Cảm tạ Hồng Ân Chúa đã ban cho giáo xứ có những tấm lòng hy sinh hăng say, nhiệt tình và thánh thiện. Cám ơn tất cả những ai đã góp công, góp sức vì các thiếu nhi thân yêu, tạo nên một lễ hội tưng bừng đầy ý nghĩa…
Như thông lệ mùa xuân Quý Tỵ, Học viện Đaminh đã tổ chức chuyến thăm tặng quà cho người nghèo và tổ chức sinh hoạt cho các em thiếu nhi giáo xứ Hiệp Nhất, Định Quán, một giáo xứ mới được thành lập.