Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mát-thêu (Mt 14,22-36)
Sau khi dân chúng được ăn no nê, Đức Giê-su liền bắt các môn đệ xuống thuyền qua bờ bên kia trước, trong lúc Người giải tán dân chúng. Giải tán họ xong, Người lên núi riêng một mình mà cầu nguyện. Tối đến Người vẫn ở đó một mình. Còn chiếc thuyền thì đã ra xa bờ đến cả mấy cây số, bị sóng đánh vì ngược gió. Vào khoảng canh tư, Người đi trên mặt biển mà đến với các môn đệ. Thấy Người đi trên mặt biển, các ông hoảng hốt bảo nhau : “Ma đấy !”, và sợ hãi la lên. Đức Giê-su liền bảo các ông : “Cứ yên tâm, chính Thầy đây, đừng sợ !” Ông Phê-rô liền thưa với Người : “Thưa Ngài, nếu quả là Ngài, thì xin truyền cho con đi trên mặt nước mà đến với Ngài.” Đức Giê-su bảo ông : “Cứ đến !” Ông Phê-rô từ thuyền bước xuống, đi trên mặt nước, và đến với Đức Giê-su. Nhưng thấy gió thổi thì ông đâm sợ, và khi bắt đầu chìm, ông la lên : “Thưa Ngài, xin cứu con với !” Đức Giê-su liền đưa tay nắm lấy ông và nói : “Hỡi kẻ kém lòng tin ! Sao lại hoài nghi ?” Khi thầy trò đã lên thuyền, thì gió lặng. Những kẻ ở trong thuyền bái lạy Người và nói : “Quả thật Ngài là Con Thiên Chúa !”
Khi qua biển rồi, thầy trò lên đất liền, vào Ghen-nê-xa-rét. Dân địa phương nhận ra Đức Giê-su, liền tung tin ra khắp vùng, và người ta đem tất cả những kẻ đau ốm đến với Người. Họ nài xin Người cho họ chỉ sờ vào tua áo choàng của Người thôi, và ai đã sờ vào thì đều được cứu chữa.
Suy niệm
Theo lịch phụng vụ, bài Tin Mừng hôm nay trùng với bài hôm qua, Chúa Nhật Tuần 18 Mùa Thường niên, Năm A !
“Cứ yên tâm, chính Thầy đây, đừng sợ!”
THỨ HAI TUẦN 18 TN (Mt 14,22-36)
Kể ra Phêrô cũng đầy… “máu liều”, thuộc loại “điếc không sợ súng”! Giữa đêm khuya thanh vắng trên Biển Hồ, bỗng thấy một bóng trắng lúc ẩn lúc hiện chập chờn trên biển tiến lại, mọi người trên con thuyền ọp ẹp đều sợ hãi, hét toáng lên “Ma đấy!” Thế mà khi nghe bóng trắng đó nói “Cứ yên tâm, chính Thầy đây, đừng sợ”, Phêrô bán tín bán nghi nhưng vẫn “cả gan” thách: “Nếu quả là Thầy, thì xin truyền cho con đi trên mặt nước mà đến với Thầy.” Trong khi nhóm Pharisêu và Xađốc đòi dấu lạ từ trời (x. Mt 16,1) thì Phêrô đòi “dấu lạ” … đi trên mặt biển! Và khi nghe “bóng trắng” đó nói “Cứ đến!” Phêrô không do dự, một mình nhảy ùm xuống biển, trong khi các bạn co rúm trên thuyền! Đi được vài bước trên mặt biển, Phêrô mới thấy mình liều, mình… dại: “Nhỡ không phải là Thầy mà chỉ là … ma, thì… thì…” Thế là Phêrô … chìm! Nhưng trước khi chìm lỉm, Phêrô cũng kịp la lên: “Thầy ơi, cứu con với!” Và Phêrô cảm nhận được bàn tay đầy quyền năng của Thầy đang nắm lấy tay mình kéo lên! Xưa kia khi bảo môn đệ đi qua bờ bên kia trước, dù ở trên núi cầu nguyện, ánh mắt của Thầy vẫn dõi theo các ông. Thấy họ cả đêm vất vả chèo chống vì ngược gió Thầy động lòng thương, xuống núi, đi trên biển mà đến với họ: “Cứ yên tâm, chính Thầy đây, đừng sợ!” Đừng sợ liều nhảy xuống nước mà đến với Thầy vì chính Thầy đã … liều đi trên mặt nước mà đến với các con trước, cũng như đã “liều” bỏ trời cao xuống ở với con người! Nói thật, Thầy thích những người có máu … liều như Phêrô, bởi đó là nét “đáng yêu” của tin và yêu.
Có tin thì mới “dám” liều bỏ mọi sự mà đi theo tiếng gƯớc gì hôm nay bạn cảm nhận được bàn tay của Thầy đang giơ ra với câu nói quyền năng, đầy thân thương: “Cứ yên tâm, chính Thầy đây, đừng sợ!” Người đi trên mặt biển mà đến với các môn đệ. (Mt 14,25)ọi của Thầy. Và có yêu mến thì mới dám liều nhảy xuống biển để mau mau đến với Thầy, không nghĩ ngợi, không chần chừ, như sau này cũng tại bờ biển Tibêria, Phêrô đã nhảy xuống khỏi thuyền lội cho nhanh vào bờ. (x. Ga 21,7) Không chỉ đêm hôm ấy, mà hiện nay, con thuyền Phêrô vẫn đang bị bủa vây bởi biết bao sóng gió cả bên trong lẫn bên ngoài.
Có khi cả con thuyền cuộc đời của bạn cũng vậy! Thầy vẫn đang đến với con thuyền Phêrô, cũng như đến với bạn, nhưng nhiều khi chúng ta thất đảm, sợ hãi, “trông gà hóa cuốc” tưởng là ma chỉ vì…. “kém tin”.