Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Gio-an (Ga 14,1-12)
Khi ấy, Đức Giê-su nói với các môn đệ rằng : “Anh em đừng xao xuyến ! Hãy tin vào Thiên Chúa và tin vào Thầy. Trong nhà Cha Thầy, có nhiều chỗ ở ; nếu không, Thầy đã nói với anh em rồi, vì Thầy đi dọn chỗ cho anh em. Nếu Thầy đi dọn chỗ cho anh em, thì Thầy lại đến và đem anh em về với Thầy, để Thầy ở đâu, anh em cũng ở đó. Và Thầy đi đâu, thì anh em biết đường rồi.”
Ông Tô-ma nói với Đức Giê-su : “Thưa Thầy, chúng con không biết Thầy đi đâu, làm sao chúng con biết được đường ?” Đức Giê-su đáp : “Chính Thầy là con đường, là sự thật và là sự sống. Không ai có thể đến với Chúa Cha mà không qua Thầy. Nếu anh em biết Thầy, anh em cũng biết Cha Thầy. Ngay từ bây giờ, anh em biết Người và đã thấy Người.”
Ông Phi-líp-phê nói : “Thưa Thầy, xin tỏ cho chúng con thấy Chúa Cha, như thế là chúng con mãn nguyện.” Đức Giê-su trả lời : “Thầy ở với anh em bấy lâu, thế mà anh Phi-líp-phê, anh chưa biết Thầy ư ? Ai thấy Thầy là thấy Chúa Cha. Sao anh lại nói : ‘Xin tỏ cho chúng con thấy Chúa Cha’ ? Anh không tin rằng Thầy ở trong Chúa Cha và Chúa Cha ở trong Thầy sao ? Các lời Thầy nói với anh em, Thầy không tự mình nói ra. Nhưng Chúa Cha, Đấng luôn ở trong Thầy, chính Người làm những việc của mình. Anh em hãy tin Thầy : Thầy ở trong Chúa Cha và Chúa Cha ở trong Thầy ; bằng không thì hãy tin vì công việc Thầy làm. Thật, Thầy bảo thật anh em, ai tin vào Thầy, thì người đó cũng sẽ làm được những việc Thầy làm. Người đó còn làm những việc lớn hơn nữa, bởi vì Thầy đến cùng Chúa Cha.”
Gợi ý suy niệm
Trên con đường cuộc đời, Đức Kitô khẳng định: “Thầy là đường, là sự thật và là sự sống”. Con đường duy nhất được mở ra trong ơn cứu độ, dẫn tới sự sống:
“Con đường” là một trong những tượng trưng của Thánh Kinh. Đức Giêsu là đường, chính Ngài là Lời mà Thánh Kinh quy tụ. Theo Cựu ước, nghe lời Thiên Chúa là tin tưởng vào Ngài, dân Israel ra đi và trải qua một con đường dài đầy cực nhọc, thử thách để tới đất hứa. Do đó, “đường” là tượng trưng cho cuộc xuất hành (x. Đnl 1,3-33; 2,1-2; 8,2-10; Tv 77,20; 136): từ nô lệ đến tụ do. Khi đã vào đất hứa, dân Israel còn phải ăn ở theo đường Thiên Chúa mới được lãnh phần thưởng muôn đời (x. Đnl 32,4; Tv 25,10; 128,1; 147,19-20; Br 3,13-14.37; 4,1). Mà Thiên Chúa đã mạc khải những đường hướng ấy trong luật Môisê. Do đó, “đường” còn là tượng trưng cho luật Môisê. Trong Tân ước, Thiên Chúa mạc khải những đường hướng của Người qua trung gian Đức Giêsu – vị trung gian thế giá nhất và là Đấng trung gian sau hết. Do đó, “đường” vẫn còn là tượng trưng, nhưng đối tượng của tượng trưng đã thay đổi, không còn phải là đường trong sa mạc, cũng không phải là luật Môisê, mà là chính Đức Giêsu (x. Mc 8,34; Mt 16,24; Lc 9,23; Dt 10,20).
Chúa Giêsu là đường dẫn đưa “vượt qua” từ sự đau khổ đến vinh quang, từ sự chết đến sự sống, từ đời sống trần gian mau qua đến đời sống trường sinh, như chính Ngài đi từ đau khổ, xuyên sự chết đến vinh quang phục sinh. Ngài là đường dẫn tới đích, đường duy nhất dẫn tới Chúa Cha: “Không ai đến được với Cha mà không qua Thầy”.
Chúa Giêsu là sự thật, toàn bộ Kinh Thánh đã diễn đạt lại sự thật Thiên Chúa đã hết lòng yêu thương, chung thủy với dân người. Cho nên, Kinh Thánh đã diễn giải sự thật về một Thiên Chúa cứu độ và giải thoát con người: “Các ông sẽ biết sự thật, và sự thật sẽ giải phóng các ông” (Ga 8, 32). Chân lý sự thật mà Thánh Kinh diễn đạt, xưa kia, được truyền đạt cho loài người qua trung gian ông Môisê và các ngôn sứ; nhưng ngày nay, chân lý ấy được mạc khải qua trung gian Đức Giêsu (Ga 1,17). Tất cả mạc khải Cựu ước chỉ là chuẩn bị và dọn đường cho mạc khải trọn vẹn và đích thực nằm trong bản thân Đức Giêsu, Ngài là Chúa Con nhập thể và, vì thế, Ngài là Lời tuyệt hảo của Chúa Cha (x. Ga 1,1.14), là chân lý được Chúa Cha phát biểu bằng cuộc sống và lời nói của Đức Giêsu (x. Ga 1,18; 17,8.14).
Đức Giêsu là sự sống vì Ngài không phải chỉ nói lời của Thiên Chúa như Môisê hay các ngôn sứ đại diện. Nhưng Người chính là Lời tuyệt đẳng của Thiên Chúa, Ngài là Ngôi Lời – Đấng là Lời của Thiên Chúa. Cho nên, trong tư cách mục tử Ngài khẳng định với những người tin đứng vào hàng ngũ của đoàn chiên dưới sự dẫn dắt của chủ chiên: “Ta ban cho chúng sự sống đời đời; không bao giờ chúng phải diệt vong và không ai cướp được chúng khỏi tay ta” (Ga 10,28). Ngài là sự sống như Ngài khẳng định: “Chính Thầy là sự sống lại và là sự sống. Ai tin vào Thầy, thì dù đã chết, cũng sẽ được sống” (Ga 11,25).
Trong cuộc sống hằng ngày, chúng ta mải mê dệt cuộc đời mình bằng danh vọng địa vị, tiền bạc, chạy quyền, mua chức. Chỉ lo làm giàu, cạnh tranh với đời, chạy đua với thời đại. Cho nên, chúng ta dễ lạc xa đường chân lý, quên đích điểm của đời mình. Như người lữ hành trên lộ trình, như một thủy thủ khi ra khơi, như một phi công với chiếc máy bay trên bầu trời mênh mông… Họ sẽ đi đến đâu nếu đọc sai bản đồ, nếu đi lệch đường…
Hơn lúc nào hết, trên đường trần gian, giữa những ngã ba, ngã tư cuộc đời, tôi, bạn và chúng ta cần xác định lại hướng đi: Chọn Chúa là con đường, nơi đường có ánh sáng của sự thật soi chiếu như cột mây, cột lửa soi dân Do Thái trên đường về đất hứa (x. Xh 13,20-22). Nơi đường đầy ánh sáng của sự thật có sự sống dưỡng nuôi bởi bánh từ trời (x. Ga 6,32-58).
Cầu nguyện
Lạy Chúa Giêsu, Chúa muốn rằng Chúa ở đâu, môn đệ của Chúa cũng được ở đó. Lời Chúa đang trấn an mỗi người chúng con vì chúng con tin rằng mình đã được Chúa chuẩn bị chỗ cho chúng con trên nước của Chúa. Ðiều quan trọng là chúng con phải biết tự bảo vệ và giữ lấy địa vị của mình: địa vị làm con Chúa. Xin giúp chúng con luôn sống xứng đáng với tình thương Chúa đã dành cho chúng con. Xin giúp chúng con đừng vì yếu đuối mà đánh mất ân huệ cao quý Chúa ban. Amen.