Home / Thánh Martinô - Suy Tư / Ta đến để chiên được sống…

Ta đến để chiên được sống…

 

Như một truyền thống đẹp, hôm nay, toàn thể Giáo Hội hướng về Đức Giê-su, một Đức Giê-su Ki-tô Phục Sinh, với danh hiệu “Chúa Chiên Lành”.

“Chúa chiên lành Người thương dắt tôi đi. Tôi không sợ chi, tôi không thiếu gì. Trên đồng cỏ non Người cho tôi được nghỉ ngơi, bên dòng suối mát Người tăng sức cho tâm hồn”. Vâng, đó là hình ảnh về một Chúa chiên lành được mô tả nơi Thánh Vịnh 22, và đã được Lm. Kim Long phổ lên thành những lời nhạc đầy tâm tình phó thác.

Mà thật vậy,Thiên Chúa, qua Con của Người là Đức Giê-su, Người đã gửi đến con người thông điệp, rằng: “Tôi là cửa cho chiên ra vào”.

Trong ba năm ra đi rao giảng Tin Mừng, dưới cái nhìn của Đức Giê-su, người dân Do Thái bơ vơ chẳng khác nào như “đàn chiên không người chăn dắt”.

Có cái nhìn về họ như thế, là bởi, người Do Thái thời đó, về mặt xã hội, họ đã phải sống dưới ách thống trị của bạo quyền Roma. Còn về mặt tôn giáo, họ phải oằn vai gánh nặng với những luật lệ do “các kinh sư và người Pharisieu” đặt ra hết sức phi lý.

Vâng, quả thật, rất phi lý khi “các kinh sư và các người Phariseu ngồi trên tòa Môse giảng dạy… rảo khắp biển cả đất liền để rủ  cho được một người theo đạo, nhưng khi họ theo rồi, lại làm cho họ đáng xuống hỏa ngục gấp đôi các ngươi”.

Với bối cảnh như thế, Đức Giê-su không thể không xem những người đi theo mình dường như họ đang bị những kẻ “chăn thuê” dẫn dắt, họ có khác nào những con chiên lạc của nhà Israel!

Chính vì thế,  một lần nọ, bất chấp những căng thẳng vốn đã xảy ra giữa Ngài và nhóm Pharisieu. Đức Giêsu tuyên bố rằng, “Tôi là cửa cho chiên ra vào. Mọi kẻ đến trước tôi đều là tên trộm cướp”. Nói tắt một lời, Đức Giê-su chính là “Người Mục Tử – Chúa chiên lành”.

Kinh Thánh thường dùng hình ảnh con chiên để nói về con người. Thánh Vịnh (100, 3) có chép rằng: “Chính Người đã dựng nên ta, ta thuộc về Người, ta thuộc dân Người, là đoàn chiên Người dẫn dắt”.

Vâng, quả thật đó là một hồng ân. Skip Heittzig trong bài viết mang tựa đề “The good sherperd and his happy sheep” đã diễn tả hồng ân đó như sau: “Chúa gọi chúng ta là chiên vì Ngài biết bản chất của con người. Với bản năng thích hùa theo đám đông, sự sợ hãi và nhút nhát của chúng ta, sự bướng bỉnh và ngu dại của chúng ta và bản chất chống nghịch của chúng ta, chúng ta rất giống những con chiên, hơn nữa chiên không thể tự mình sống còn. Chúng đòi hỏi sự quan tâm thường trực, sự giải cứu và sự chăm sóc của người chăn, nếu không chúng sẽ chết”.

Ông ta nói tiếp: “Dù vậy, điểm quan trọng ở đây không phải chúng ta giống như những con chiên, nhưng đúng hơn, chúng ta có một người chăn tuyệt vời. Đó là ý nghĩ của David trong Thánh Vịnh 23: CHÚA là mục tử chăn dắt tôi, tôi chẳng thiếu thốn gì. Trong đồng cỏ xanh tươi, Người cho tôi nằm nghỉ”.

Skip Heittzig kết luận, “Đó là điều để khoe khoang, hãy nhìn xem Đấng chăn giữ tôi là ai? Hãy xem ai là người kiểm soát cuộc đời của tôi?”

Ngày nay, khi nói tới người mục tử, chúng ta luôn nghĩ tới quý giám mục, linh mục. Không ít người lo sợ rằng, với một thế giới cổ suý cho chủ nghĩa thế tục, thật khó để mà có nhiều người  “tự ý không kết hôn vì Nước Trời”.

Thật ra, điều đáng để sợ, đó là hãy sợ rằng,  những người đã được Thiên-Chúa-tuyển-chọn, họ có thực sự là người mục tử “như lòng Thiên Chúa mong ước” hay không? Họ có “khôn ngoan sáng suốt” chăn dắt (đoàn chiên) Thiên Chúa giao phó không?

Thế nên, thật phải đạo, khi hôm nay, ngày cầu nguyện cho ơn thiên triệu, chúng ta hãy mượn lời ngôn sứ Giê-rê-mi-a mà nguyện rằng: Lạy Chúa, xin Người ban cho chúng con “những mục tử như lòng (Người) mong ước, (những mục tử) sẽ khôn ngoan sáng suốt chăn dắt (chúng con)” (Gr 3, 15).

Cũng đừng quên, nguyện xin cho quý ngài, ngày càng thêm  “đồng hình đồng dạng với Người trong cái chết của Người”.

Bởi vì chỉ khi “đồng hình đồng dạng với Người trong cái chết của Người”, người giám mục hay linh mục hôm nay mới có thể đủ dũng cảm như “anh cả Phêrô” dám hy sinh mạng sống mình vì đoàn chiên.

Thế nên, thật phải đạo để mượn lời của Lm. Gioan Nguyễn Văn Ty, cho lời nguyện của ngày cầu nguyện cho ơn thiên triệu hôm nay, lời nguyện, rằng: “Lạy Chúa Giêsu, Mục Tử duy nhất nhân lành của tự hiến thập giá và phục sinh, xin cho con – Alter Christus của Chúa – được có một chút nét nhân lành và tự hiến quá độc đáo của Chúa. Xin cho con giảm bớt tính mô phạm trong đời mục vụ, và biết gia tăng nơi mình sự tự hiến và lòng thương xót, để các chiên nhận ra nơi con đôi chút hình bóng của Mục Tử Giêsu nhân lành. Amen.”

Trở lại với lời mời gọi của Đức Giê-su: “Tôi là cửa. Ai qua tôi mà vào thì sẽ được cứu”. Vâng, đây không chỉ là lời mời gọi đối với người Do Thái xưa, nhưng còn là đối với chúng ta, hôm nay.

Thế nên, hãy tự hỏi lòng mình, rằng: Đã nhiều năm đi-theo-Chúa nhưng thật sự chúng ta có đáp lời mời gọi của Ngài (nêu trên), chúng ta có “nhận ra tiếng Chúa mời gọi” trong cuộc đời mình?

Hay, chúng ta đáp lại tiếng nói của thế gian, bước vào  những “cánh cửa” gian tà, những cánh cửa tham-sân-si,  những cánh cửa với ánh đèn vàng heo hắt, hỗn loạn bởi những vũ điệu mê cuồng, dâm dật v.v…?

Đừng quên, tấm gương của nguyên tổ Adam và Eva. Chỉ vì  đáp lại tiếng nói của Satan quyến rũ, rằng thì-là-mà “chẳng chết chóc gì đâu”, kết quả thật thê thảm, sau khi bước vào “cánh cửa mê hồn trận” của Satan, “hái trái cây mà ăn… họ thấy mình trần truồng…”

Vâng, chúng ta đang sống trong một thời kỳ truyền thông hiện đại. Một trong những đặc tính của cuộc sống hôm nay là có quá nhiều tiếng gọi, có quá nhiều điều được rao giảng, được tuyên truyền trên trần gian này.

Thế nhưng, không phải tiếng gọi nào chúng ta cũng có thể đáp lời. Bởi  có thể tiếng gọi đó của Satan, của cám dỗ, của sự dữ, của “kẻ chăn thuê”. Không phải lời rao giảng nào chúng ta cũng nghe theo. Bởi có thể đó là lời rao giảng của “tà giáo – tà quyền”.

Chỉ trong Thánh Kinh chúng ta mới có thể nhận ra tiếng “Mục Tử Giê-su”, và Thánh Thể  chúng ta sẽ nhận được một thứ cỏ, không phải “cỏ dại” nhưng là chính Mình Máu Thánh Đức Giêsu. Một thứ cỏ cho chúng ta “được sống và sống dồi dào”. Đúng như lời Chúa Giê-su phán hứa: “Phần tôi, tôi đến để cho chiên được sống và sống dồi dào” (Ga 10, 10)

Petrus.tran