Home / Thánh Martinô - Suy Tư / Hồn con đang mong chờ Ngài

Hồn con đang mong chờ Ngài

 

Đức tin Công Giáo dạy rằng: có Chúa Thánh Thần. Và mỗi thánh lễ Chúa Nhật, sau phần phụng vụ Lời Chúa, chúng ta tuyên xưng: “Tôi tin kính Đức Chúa Thánh Thần, là Thiên Chúa và là Đấng ban sự sống”. Tuyên xưng là vậy, nhưng, nếu có ai hỏi: Chúa Thánh Thần là ai, có phần chắc, không ít người trong chúng ta sẽ ấp a, ấp úng không biết nên trả lời như thế nào.

“Chúa Thánh Thần là ‘nước hằng sống’. Người làm cho tín hữu được chia sẻ chính sự sống của Thiên Chúa Tình Yêu và khiến cho cuộc sống của họ được Thiên Chúa soi sáng, canh tân, biến đổi, hướng dẫn, linh hoạt và dưỡng nuôi”.

Vâng, đó là lời  đương kim Giáo hoàng Phanxico đã nói trước 100.000 tín hữu và du khách hành hương hiện diện ở quảng trường thánh Phêrô trong buổi triều yết chung vào thư tư ngày 08/05/2013. (radiovaticana.ca) Đúng vậy, tất cả những điều giảng dạy nêu trên, cũng là những điều Đức Giê-su đã giảng dạy, trong ba năm Ngài ra đi rao giảng Tin Mừng.

Nhớ, một lần nọ, lần Đức Giê-su gặp một thủ lãnh của người Do Thái, Ngài đã nói với ông ta về một Chúa Thánh Thần, một Thánh Thần “chia sẻ chính sự sống của Thiên Chúa” cho những ai muốn vào Nước Thiên Chúa.

Hôm đó, trước ông Ni-cô-đê-mô, (tên vị thủ lãnh Do Thái), nhìn mình như một “vị tôn sư được Thiên Chúa sai đến”, Đức Giê-su nói với ông rằng: “Gió muốn thổi đâu thì thổi; ông nghe tiếng gió, nhưng không biết gió từ đâu đến và thổi đi đâu”. Và, sau đó, Đức Giê-su nói tiếp: “Ai bởi Thần Khí sinh ra thì cũng vậy”. Bởi Thần Khí sinh ra, có khác nào là được chia sẻ chính sự sống của Thiên Chúa.

Một lần khác, khi Đức Giê-su và các môn đệ cùng đồng bàn trong bữa tiệc mừng lễ Vượt Qua, Ngài đã nhắc đến một Chúa Thánh Thần, như là “Đấng Bảo Trợ”, rằng, Ngài “…Sẽ sai Đấng ấy đến với anh em. Khi nào Thần Khí sự thật đến, Người sẽ dẫn anh em tới sự thật toàn vẹn”.

Các môn đệ có hiểu gì về một Chúa Thánh Thần sẽ đến “soi sáng và biến đổi” các ông? Thưa, không thấy Kinh Thánh nói gì. Nhưng, có điều chắc chắn rằng, Chúa Thánh Thần đã được sai đến. Điều đó đã  xảy ra. Xảy ra ngay sau khi Đức Giê-su Phục Sinh. Hôm đó, đúng “vào chiều ngày thứ nhất trong tuần”, Đức Giêsu đã hiện đến với các môn đệ.

Và đúng như lời đã phán hứa với các ông trong bữa tiệc ly, Đức Giê-su đã “Thổi hơi vào các ông và bảo: Anh em hãy nhận lấy Thánh Thần” (x.Ga 20, 22). Các môn đệ đã nhận lấy Thánh Thần. Điều này đã được sách Công Vụ Tông Đồ  ghi chép lại rất chi tiết.

Vâng, tác giả sách Công Vụ ghi lại, rằng: Hôm đó,  đúng vào ngày lễ Ngũ Tuần, khi các môn đệ “đang tề tựu ở một nơi”, không ai có thể tưởng tượng được, “từ trời phát ra một tiếng động, như tiếng gió mạnh ùa vào đầy cả căn nhà, nơi họ đang tụ họp”.

Và rồi tiếp đó,  các môn đệ đã nhìn thấy “xuất hiện những hình lưỡi giống như lưỡi lửa tản ra đậu xuống từng người một”.  Câu chuyện được ghi tiếp rằng: các ông  “Ai nấy đều được tràn đầy ơn Thánh Thần” (Cv 2 ,2). Chúa Thánh Thần mà các môn đệ nhận lấy, có phải là Chúa Thánh Thần “khiến cho cuộc sống của họ được Thiên Chúa soi sáng, canh tân, biến đổi, hướng dẫn, linh hoạt và dưỡng nuôi”?

Thưa, đúng vậy. Khi đã được tràn đầy ơn Thánh Thần, quả đúng là các môn đệ được Thánh Thần Chúa “soi sáng và biến đổi” hoàn toàn con ngưới các ông. Sự “biến đổi” thứ nhất và quan trọng nhất, đó là: sự nhát đảm của các ông được “biến đổi” bằng sự can đảm. Các ông không còn đóng kín cửa vì sợ người Do Thái nữa. Niên trưởng Phêrô đã hiên ngang “đứng chung với nhóm mười một… chứng thực sứ mạng của (Đức Giêsu)” cho mọi người nghe.

Sự biến đổi thứ hai, đó là: Thánh Thần Chúa đã biến đổi ngôn ngữ của các môn đệ. Các ông có thể “nói các thứ tiếng khác, tùy theo khả năng Thánh Thần ban cho”. Hôm đó, thật không thể tin được “các dân thiên hạ” phải  “kinh ngạc vì ai nấy đều nghe các ông nói tiếng bản xứ của mình” (Cv 2,6). Dù là “người Roma hay người Do Thái… người đảo Cơrêta hay ngưởi Ảrập” tất cả mọi người đếu được nghe các môn đệ “dùng tiếng nói của họ mà loan báo những kỳ công của Thiên Chúa” (Cv 2,11).

Sự  biến đổi thứ ba, như lời Đức Giêsu đã nói “Khi (Đấng Bảo Trợ) đến, Người sẽ chứng minh rằng thế gian sai lầm về tội lỗi, về sự công chính” (x.Ga 16, 8). Thì đây, hôm đó, Thánh Thần Chúa, qua miệng lưỡi các tông đồ, đã cáo trách mọi người “Hãy sám hối, và mỗi người hãy chịu phép rửa nhân danh Đức Giêsu Kitô, để được ơn tha tội”.

Và quả thật, những lời cáo trách đó đã làm cho nhiều người “đau đớn trong lòng”. Thánh Thần Chúa đã “soi sáng” tâm hồn “khoảng ba ngàn người”, Ngài đã biến đổi họ, từ con người sinh bởi xác thịt, thành con người sinh bởi Thần Khí. Nói theo cách nói của tác giả sách Công Vụ, ba ngàn người ấy được biến đổi, từ người chưa tin Chúa Giê-su trở thành “người tin” (Cv 2,…41)

Qua những thực tế đã xảy ra, Chúa Thánh Thần quả đúng là ‘nước hằng sống’. Người làm cho tín hữu được chia sẻ chính sự sống của Thiên Chúa Tình Yêu. Thời đại Thiên Chúa sáng tạo đã qua. Thời kỳ Thiên Chúa cứu chuộc đã hoàn tất qua biến cố “chết, sống lại và lên trời” của Đức Giê-su Ki-tô. Và hôm nay, chúng ta đang sống trong thời kỳ cuối cùng – thời kỳ “Ân điển Chúa Thánh Thần”.

Thế nên. Thật quan trọng để chúng ta tự hỏi mình, rằng: Là một Ki-tô hữu, tôi đã nhận lấy Chúa Thánh Thần? Tôi đã có ân điển của Chúa Thánh Thần? Nếu chưa? Quả là một sự tệ hại cho đời sống Ki-tô hữu của chúng ta.

Thật vậy, không có Chúa Thánh Thần, làm sao chúng ta có được “Ơn khôn ngoan” để mà phân biệt đâu là lẽ phải, đâu là điều gian ác! Làm sao chúng ta có được “Ơn hiểu biết” để mà nhận biết đâu là lẽ thật để được hưởng sự sống đời đời!

Làm sao chúng ta có được “Ơn sức mạnh – Ơn thông minh” để mà vượt qua những cám dỗ, những cạm bẫy tràn lan trong một xã hội duy vật vô thần như hôm nay!

Làm sao chúng ta có được “Ơn đạo đức – Ơn kính sợ Thiên Chúa” để mà tôn kính sự công bằng và quyền phép của Người?

Nói tắt một lời, người không có những ơn của Chúa Thánh Thần (nêu trên), như lời thánh Phao-lô nói, có khác nào là: “những trẻ nhỏ trong Đức Kitô”. Đừng lầm tưởng hai chữ “trẻ nhỏ” ở đây, đồng nghĩa với hai chữ “trẻ em”, mà Đức Giê-su thường dùng, nhé!

Vâng, có lẽ, sau nhiều năm (hai, ba, bốn, năm chục năm…),  là một Ki-tô hữu, không ai trong chúng ta muốn mang danh là một “trẻ nhỏ”, một danh hiệu nếu không muốn nói là “xấu tệ”…. Thế nên, cách duy nhất để không mang danh  hiệu xấu này, đó là, hãy tự hỏi: Không có Chúa Thánh Thần, phải chăng là do lỗi của chúng ta?

Phải chăng, chúng ta đã để cho “nơi ở” của Ngài luôn trong tình trạng lấm lem “bụi trần”, lấm lem những hạt bụi “dâm bôn, ô uế, phóng đãng, thờ quấy, phù phép, hận thù, bất hòa, ghen tuông, nóng giận, tranh chấp, chia rẽ, bè phái, ganh tỵ, say sưa, chè chén v.v…”?

Có lẽ, sẽ có người hỏi “nơi ở của Chúa Thánh Thần” là nơi nào? Thưa,  đừng nghĩ rằng nó nằm ở một địa danh nào đó, trên thế giới này.  Nơi ở của Ngài chính là “thân thể” của chúng ta.

Điều này, không phải do ai đó loạn ngôn, nói ra, nhưng là do thánh Phao-lô đã nói trong thư gửi tín hữu Corinto, rằng: “Nào anh  em chẳng biết rằng, anh em là Đền Thờ của Thiên Chúa, và Thánh Thần của Thiên Chúa cư ngụ trong anh  em sao?”. Ngài khẳng định: “Đền Thờ ấy chính là anh em”(x.1Cor 3, 16-17)

“Đền Thờ ấy chính là anh em”. Biết vậy, tại sao chúng ta không “tẩy sạch” những lấm lem bụi trần nêu trên (nếu có)? Tại sao chúng ta không “tái cấu trúc” ngôi đền của Chúa Thánh Thần bằng những viên gạch mới? Đừng… đừng bao giờ nghĩ rằng phải mua những viên gạch đó tận Paris, London, New york v.v.. tốn kém lắm!

Hãy  đến “lò nung” của thánh Phao-lô, ở đó, ngài sẽ cung cấp cho chúng ta những viên gạch tuyệt hảo nhất. Đó là, những viên gạch mang nhãn hiệu “Hoa Quả của Thần Khí”. Những viên gạch đó, khi được xếp bên nhau sẽ đem lại cho “Ngôi Đền của Chúa Thánh Thần” tỏa ra những tia sáng của “hoan lạc và bình an”, và tràn ngập những con người đầy lòng “bác ái, nhẫn nhục, nhân hậu, từ tâm, trung tín, hiền hòa, tiết độ” (x.Gl 5, 22). Một ngôi đền thờ như thế, lẽ nào Chúa Thánh Thần không “ngự đến”!

Cuối cùng, xin mượn lời của một nhà truyền giáo nổi tiếng Hoa Kỳ, như một lời khẳng định, là một Ki-tô hữu, chúng ta phải có Chúa Thánh Thần.

Vâng, ngài Charles Spurgeon đã nói: “Nếu chúng ta không có Thánh Thần, chúng ta nên đóng cửa các nhà thờ. Nếu các giáo sĩ không có Thánh Thần, tốt hơn họ đừng rao giảng Lời Chúa và giáo dân nên ở nhà mà ngủ”(nguồn: 5/phút cho Lời Chúa)

May thay! Điều này đã không xảy ra. Vì từ ngày lễ ngũ tuần năm xưa, cho đến hôm nay, Chúa Thánh Thần luôn hiện diện trong Giáo Hội và trên thế giới này. Phần còn lại, thuộc về chúng ta. Nếu chúng ta chưa nhận lấy Thánh Thần, hãy hướng tâm hồn lên cùng Thiên Chúa và cất tiếng nguyện rằng: “Thánh Thần! khấn xin ngự đến! Hồn con đang mong chờ Ngài”. Vâng, Lạy Chúa Thánh Thần: “Hồn con đang mong chờ Ngài”.

Petrus.tran