Home / Thông tin / Đem niềm vui cho Mái ấm Thiên Bình

Đem niềm vui cho Mái ấm Thiên Bình

 

Sinh viên Nhịp Bước Sống Chứng Nhân
Công tác Sứ vụ Hè 2011


Đem niềm vui cho Mái ấm Thiên Bình


Cuộc hành trình đã kết thúc nhưng dư âm của nó vẫn còn vang vọng mãi trong mỗi bạn trẻ sinh viên Nhịp Bước Đaminh. Quả là một chuyến đi đầy ý nghĩa với nhiều tiếng cười sẽ luôn để lại dấu ấn sâu sắc nơi con tim của mình.

Rạng sáng ngày 20.08.2011, dưới chân tượng đài thánh Martinô, giáo xứ Đaminh, các bạn nhóm Sinh viên Nhịp Bước Đaminh đang dâng lời cầu nguyện: “Lạy Chúa, chúng con xin dâng lên Ngài chuyến đi Công tác sứ vụ và Dã ngoại hè này với chủ đề Sống Chứng Nhân, xin Ngài luôn đồng hành với chúng con trong suốt cuộc hành trình hai ngày một đêm…”

Đến 5h30 chiếc xe trắng sọc xanh 53N-3814 tràn ngập trong tiếng hát, tiếng cười đùa… từ từ lăn bánh. Ra tới xa lộ Hà Nội, Cha ban phép lành cho chuyến đi được bình an.

 

 

Sau đó Hải Âu phổ biến một vài thông tin về chuyến công tác xã hội đặc biệt nhất trong năm vào dịp hè nối kết với chuyến đi Dã ngoại. Vẫn như mọi năm chúng ta đang thẳng tiến đến Mái Ấm Thiên Bình, (Long Thành – Đồng Nai).

 

 

7h15’ tới Cơ sở bảo trợ xã hội cô nhi Thiên Bình, một nơi khá thân quen đối với nhóm. Có lẽ vì vậy mà khi vừa vào tới sân sinh hoạt chung đã thấy các em ùa tới, nhanh chóng mọi người quây quần thành một vòng tròn, cùng nhau hát múa. (Có lẽ vì các em vẫn nhớ nhóm công tác với những anh chị dễ thương…). Các anh chị sinh viên bày trò chơi, rồi đến các em hát, các em chia sẻ, có em nhảy tự do…

 

 

Hơn một trăm con người nhưng chỉ một trái tim yêu thương của Chúa. Chúng ta nghĩ rằng các em là người nhận lãnh, đến đây ta mới thấy rằng chính các em mới cho chúng ta rất nhiều. Qua các em chúng ta có thể học hỏi được rất nhiều thứ:

Chúng biết cách đùa giỡn, tận hưởng những giây phút vui vẻ mà cuộc sống mang lại. 
Đó là niềm tin về tương lai

Một em trả lời khi nghe tôi hỏi: “Bánh ngon nhưng em cho bạn rồi”.
Đó là sự sẻ chia.

Em hát “Cả nhà ta cùng thương yêu nhau, xa là nhớ gần nhau là cười…”.
Đó là khao khát được yêu thương.

 

 

Mặc cuộc đời có đối xử bất công, có em bị tàn tật, em bị cha mẹ bỏ rơi ngay khi mới chào đời, em thì gia đình quá nghèo khổ… nhưng trong đôi mắt mỗi em vẫn trong trẻo, lạc quan, yêu đời. Sau hơn một giờ giao lưu, gắn bó với các em, chắc hẳn mỗi bạn đều có những suy nghĩ, những cảm nhận cho riêng mình.

Vào lúc 9 giờ, chia tay các em trong sự lưu luyến, nhóm lại tiếp tục hành trình thứ hai, đến Hồ Cốc Vũng Tầu.

Cầu Chúa luôn ở với các em.