Việc Chúa Giêsu chọn một người thu thuế như Lêvi làm môn đệ đã đem lại sự vui mừng sung sướng chẳng những cho chính Lêvi mà còn cho những người thu thuế khác. Vì thế họ dọn một bữa tiệc để ăn mừng. Xưa nay họ chỉ thấy mới có một mình Chúa Giêsu không chê họ mà còn chọn một người trong bọn họ.
Phép lạ chữa người bất toại hôm nay không phải là mục đích chính, đó chỉ là cái khung hay cái cớ để Chúa Giêsu nói về cái khác, đó là quyền tha tội. Chúa muốn cho họ biết Người là Thiên Chúa nên có quyền tha tội.
Tin Mừng hôm nay thuật lại việc Chúa chữa cho một người mắc bệnh phong cùi. Ngày xưa cũng như ngày nay, số phận của những người mắc căn bệnh này rất đáng thương.
Chúa yêu thương, nâng đỡ và thông cảm với con người, nhất là những con người đang gặp đau khổ. Ngài đến thăm nhà, chữa bệnh cho người ta cũng là cách làm cho người ta được hạnh phúc vì vừa được chữa khỏi bệnh, vừa có dịp được giải bầu tâm sự.
Mở đầu hoạt động công khai của mình, việc đầu tiên Chúa Giêsu làm là nhằm thuyết phục người ta tin tưởng vào quyền năng của Ngài, quyền năng trong lời giảng dạy và trong hoạt động. Thái độ đầu tiên ta phải có đối với Chúa Giêsu cũng là phải tin tưởng vào quyền năng của Ngài. “Người giảng dạy như một Đấng có uy quyền chứ không như các luật sĩ”.
Việc Chúa Giêsu nài ép Gioan làm phép rửa cho mình khiến chúng ta phải ngạc nhiên. Ngài là Đấng “vô tội” tại sao lại xin chịu phép rửa sám hối như một tội nhân? Ngài làm như vậy là vì ngay từ đầu đời sống công khai, Ngài đã thực hiện trọn vẹn ý Cha, như người “Tôi Tớ vâng phục” mà các tiên tri đã loan báo. Ngài sẵn sàng vâng phục chấp nhận cái chết trên thập giá. Phép Rửa bằng máu này dẫn tới và thánh hiến phép rửa bằng nước.
Chúa Hiển Linh nghĩa là Thiên Chúa như ánh sáng rực rỡ tựa bình minh tỏ ra cho mọi dân mọi nước như ngôn sứ Isaia đã loan báo bằng hình ảnh: Dân ngồi trong tăm tối sẽ được nhìn thấy ánh sáng chói lòa” (Is 9,2). Qua đó, ngài công bố chiều kích phổ quát của ơn cứu độ.
Gioan Tẩy giả là một người luôn hoàn thành trọn vẹn vai trò, sứ mệnh tiền hô dọn đường cho Đấng Cứu Thế : dù được dân chúng tôn sùng, ngưỡng mộ nhưng ông vẫn khiêm tốn nhận mình chỉ là vai phụ, nếu so với nhân vật chính “là Đấng đến sau” thì ông thua kém nhiều lắm, đến nỗi “không đáng cởi dây giầy cho Người”; rằng phép rửa của ông chỉ bằng nước sông Giô đan, không thể so sánh với phép rửa trong Thánh Thần của Đấng Cứu Thế; rằng “Người phải lớn lên, còn tôi thì nhỏ lại”.







