Ngày con còn bé, bữa cơm nào nhà mình cũng ăn chung, chuyện trò, cười đùa vui vẻ. Ngày ấy, cơm của má không đủ đầy như bây giờ. Chỉ là nắm rau, con cá má tìm ngoài đồng. Chỉ là bữa cơm với những thứ gạo rẻ tiền…
Trò được nghe kể rằng, từ ngàn xưa và tới ngày nay giáo dục là con đường phổ thông, quan trọng nhất đem đến cho con người và cả 1 đất nước sự vinh quang và phồn thịnh. Trước kia có thầy đồ bây giờ chúng ta gọi là thầy giáo – họ chính là người đảm nhiệm việc đưa đò tới sự vinh hiển. Thầy đồ xưa không chỉ dạy cái chữ mà còn dạy cho học trò những lễ nghi…
“Hỡi các gia đình, hãy trở nên chính mình”, đó là thông điệp của Đức Cố Giáo Hoàng Gioan Phaolô II gởi các gia đình Kitô hữu với sứ mệnh hãy trở nên chứng tá về Thiên Chúa Tình Yêu trên lục địa Á châu rộng lớn này bằng cách diễn tả sống động căn tính của chính mình.
Lúc nhỏ tôi luôn nghĩ ba là một người khó tính, nghiêm khắc, lạnh lùng. Chính vì lúc nào cũng suy nghĩ về ba mình như vậy nên tôi không bao giờ nói chuyện thân mật với ông. Tôi luôn coi việc ông vất vả lao nhọc lo cho chúng tôi là quy luật, là lẽ tất nhiên nên tôi không chút mảy may xúc động mỗi khi thấy ông bệnh nặng nhưng vẫn cố gắng ra ruộng, chứ nhất định không chịu nghỉ ngơi.
Ở trường học, chúng ta học rất nhiều môn, nhưng không môn nào dạy ta nghệ thuật làm cha mẹ, nghệ thuật mà ta phải áp dụng suốt cả cuộc đời kể từ khi có con, đồng thời cũng là một nghệ thuật hết sức quan trọng cho hạnh phúc của ta cũng như cho tương lai của con cái. Vì thế, đa số nhân loại khi lên làm cha mẹ đã không biết phải đóng vai trò đó như thế nào cho sáng suốt.

“Bố câm điếc ngay từ khi sinh ra và bố xin lỗi con vì điều đó. Bố không thể nói được như những ông bố khác. Nhưng bố muốn con biết rằng, bố yêu con bằng cả trái tim mình”, lời người cha muốn nhắn nhủ tới cô con gái nhưng đã quá muộn…
Trong cuốn sách học làm người với tựa đề ”Tâm Hồn Cao Thượng: Les Grands Coeurs” (Những Tấm Lòng Cao Cả) của De Amicis, có câu: ”Giữ vững tiếng Mẹ là nắm trong tay chìa khóa mở được tất cả cánh cửa của ngục tù.” Ước gì thế hệ trẻ Việt Nam ở Hải Ngoại noi gương sinh viên, học sinh Nhật: Dù sinh ra ở xứ người, họ vẫn trao đổi với nhau bằng tiếng Mẹ Đẻ.
Làm sao dạy con biết rộng lượng, bao dung mà không trở nên nhu nhược; biết tự vệ, cạnh tranh mà không hung hăng, vị kỷ? Câu trả lời chính là giúp con hình thành và rèn luyện một phẩm chất đáng quý để có thể chung sống hòa bình với mọi người: lòng vị tha.