Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mát-thêu (Mt 5,1-12a)
Khi ấy, thấy đám đông, Đức Giê-su lên núi. Người ngồi xuống, các môn đệ đến gần bên. Người lên tiếng dạy họ rằng :
“Phúc thay ai có tâm hồn nghèo khó,
vì Nước Trời là của họ.
Phúc thay ai hiền lành,
vì họ sẽ được Đất Hứa làm gia nghiệp.
Phúc thay ai sầu khổ,
vì họ sẽ được Thiên Chúa ủi an.
Phúc thay ai khát khao nên người công chính,
vì họ sẽ được Thiên Chúa cho thoả lòng.
Phúc thay ai xót thương người,
vì họ sẽ được Thiên Chúa xót thương.
Phúc thay ai có tâm hồn trong sạch,
vì họ sẽ được nhìn thấy Thiên Chúa.
Phúc thay ai xây dựng hoà bình,
vì họ sẽ được gọi là con Thiên Chúa.
Phúc thay ai bị bách hại vì sống công chính,
vì Nước Trời là của họ.
Phúc thay anh em khi vì Thầy mà bị người ta sỉ vả, bách hại
và vu khống đủ điều xấu xa.
Anh em hãy vui mừng hớn hở,
vì phần thưởng dành cho anh em ở trên trời thật lớn lao.”
Gợi ý suy niệm
Tin Mừng hôm nay nói cho chúng ta về Hạnh Phúc. Trong cuộc sống, có thể nói lời được nói nhiều nhất là lời Hạnh phúc, chữ được viết nhiều nhất là chữ Hạnh phúc, cầu mong lớn nhất là cầu mong Hạnh phúc. Những hiện tượng trên đây chứng tỏ Hạnh phúc là một khát vọng luôn bám sát cuộc đời của con người.
Hạnh phúc là một cõi mơ rất rộng, với một nội dung rất trống. Khi đi vào cụ thể, mỗi người sẽ đi theo những con đường có thể khác nhau, và sẽ có những kinh nghiệm có thể khác nhau.
Con đường thứ nhất dẫn tới hạnh phúc là phấn đấu nội tâm.
Khi phấn đấu nội tâm để giải thoát mình khỏi những gì không phải là công chính, và để được trưởng thành về sự công chính, con người sẽ cảm thấy rất hạnh phúc. Hạnh phúc là kết quả của phấn đấu nội tâm.
Sự công chính, mà cuộc chiến đấu nội tâm nhắm tới, phải là sự công chính Chúa dạy. Chúa dạy: “Nếu sự công chính của chúng con không vượt trên sự công chính của các luật sĩ và các biệt phái, thì các con sẽ không được vào Nước Trời” (Mt 5, 20). Sự công chính trổi vượt, mà Chúa Giêsu dạy trên đây, chính là tám mối phúc.
Chúng ta hãy coi tám mối phúc như tám con sông chuyển tải ơn thánh vào lòng người và vào lịch sử. Để đào tám con sông đó, chúng ta phải vất vả phấn đấu. Thí dụ phải phấn đấu trút bỏ những cằn cỗi, thành kiến, cứng đọng và lười biếng, để nên người sinh động, biết khao khát tìm sự thật. Phải phấn đấu rèn luyện tu thân, để nên người có nội quan sắc bén, nội tâm phong phú, nội lực gắn bó mật thiết với Chúa Giêsu. Phải phấn đấu học hỏi, tập tành, nghiên cứu, để nên người biết yêu thương và phục vụ bằng đúng việc, đúng cách, đúng nhu cầu phúc âm ở thời điểm nay và ở địa phương này.
Những phấn đấu vất vả như thế sẽ bẻ gẫy trong ta các xiềng xích tính mê nết xấu, sẽ phá đổ trong ta những bức tường kiêu căng, thành kiến, ghen ghét, ích kỷ. Chúng sẽ giúp chúng ta trưởng thành về nhân bản và đạo đức. Chúng sẽ đem lại cho ta sự tự do đích thực của con cái Chúa. Nhất là chúng đưa ta đến hạnh phúc, một thứ hạnh phúc sâu xa, sâu lắng, sâu thẳm được chia sẻ từ hạnh phúc cứu độ của Chúa Giêsu.
Con đường thứ hai dẫn tới hạnh phúc là tin tưởng vào Thiên Chúa giàu tình yêu thương xót. Kinh Thánh nói: “Hạnh phúc cho ai đặt hy vọng nơi Thiên Chúa” (Tv 146). Kinh nghiệm cho thấy Chúa luôn luôn nâng đỡ những ai cậy trông nơi Người. Chúa nâng đỡ chúng ta, không phải là sẽ ban cho chúng ta những gì chúng ta thích, nhưng dạy chúng ta thực hiện những gì Chúa muốn, bởi vì những gì Chúa muốn sẽ đem lại hạnh phúc thực cho chúng ta.
Thực thi ý Chúa là điều hết sức quan trọng của việc tin cậy nơi Chúa. Chúa Giêsu phán: “Thầy đến, không phải để làm theo ý Thầy, nhưng để làm theo ý Cha Thầy” (Ga 6, 38). “Lương thực của Thầy là làm theo ý Đấng đã sai Thầy” (Ga 4, 34). Thánh ý Chúa chắc chắn nhất là yêu thương, bác ái. “Đây là điều răn của Thầy: Anh em hãy thương yêu nhau, như Thầy đã yêu thương anh em” (Ga 15, 12). Chúa không những đã yêu thương chúng ta, mà còn xót thương chúng ta, xót thương đến cùng. Khi tin vào Chúa xót thương, để rồi cũng xót thương kẻ khác như Chúa xót thương chúng ta, chúng ta sẽ cảm được hạnh phúc, một thứ hạnh phúc ngọt ngào, đầy bình an, vượt trên mọi thứ hạnh phúc, mà trần gian tôn vinh tìm kiếm, một thứ hạnh phúc vượt trên không gian và thời gian, hòa nhập vào hạnh phúc của Thiên Chúa Ba Ngôi.
Lạy Chúa, xin cho con luôn vui tươi, dù có phải lo âu và thống khổ, xin cho con đừng bao giờ khép lại với chính mình, nhưng biết nghĩ đến những người quanh con; Ước chi con sẽ chết trong khiêm hạ và tín thác, như một lời xin vâng cuối cùng. Và con về nhà Chúa, để dự tiệc yêu thương muôn đời. Amen.
Cầu nguyện
Lạy Chúa Thánh Thần, xin hãy đến soi sáng cho chúng con hiểu được giáo huấn của Ðức Giêsu trong đoạn Tin Mừng này. Ðức Giêsu, Ngài là Thiên Chúa với tất cả uy quyền tuyệt đối. Tại sao Ngài lại trở nên nghèo hèn như chúng con? Ðức Giêsu suốt một đời chỉ biết dạy dỗ, giúp đỡ những người đau khổ, bệnh tật. Ngài có tội gì mà tại sao bị kết án tử hình?
Nhưng chính nhờ cái chết của Ðức Giêsu mà chúng con được ơn cứu độ. Vâng, lạy Chúa, giờ đây chúng con hiểu được phần nào ý nghĩa của cái nghèo, cái khổ. Nghèo khổ tự nó không phải là mối phúc, nhưng nếu là dấu chứng của một tình yêu vị tha, thì nó sáng chói và trở nên vô giá. Lạy Ðức Giêsu, xin hãy dạy con biết yêu như Chúa yêu. Amen.