Home / Hiệp Thông / Thơ: Khoảng lặng bình an

Thơ: Khoảng lặng bình an

 

Thơ: Khoảng lặng bình an

 

Có những buổi chiều con đi giữa vườn thiêng

Nghe nắng ấm nghiêng trên vùng đất lạ

Khắp hồn con, hoa ân sủng ngập tràn

Trái ngọt đầu cành như chờ con tới hái

Ôi, khoảng lặng giữa trái tim nóng hổi

Có tiếng nói nào sâu thẳm đáy tim con

Như tiếng Chúa gọi con về đất Hứa

Khoảng lặng bình an giữa bốn bề dâu bể

sữa mật chảy tràn trề con hạnh phúc thỏa thuê…

Có những lúc tâm hồn con mê tối

Đã bỏ đi theo đường lối gian thần

Rồi chuốc lấy muôn vạn phần đau khổ

Chúa đâu nỡ bỏ con một mình trong mê tối

Khối ân tình Chúa choán cả thân con

Nâng con lên tới khoảng lặng bình an của Chúa

Ôi, khoảng lặng bình an làm tim con nóng hổi

Phút nông nổi đã qua, con nhìn lên Giá Máu

Ánh mắt thứ tha, tình yêu Chúa vẫn dạt dào

Hoa ân sủng ngạt ngào vườn thiêng lạ

Trái ngọt đầu cành như chờ con tới hái!

Vũ Thủy