Home / Hiệp Thông / Hơn năm vạn thai nhi Bến Cốc – Hà Nội

Hơn năm vạn thai nhi Bến Cốc – Hà Nội

 

Nghĩa Trang Thai Nhi Bến Cốc – Hà Nội

Nguồn : giadinhbacninh.com

Ngày 24.05.2012, trang báo điện tử Vietnamnet có đăng tải bài viết của tác giả Phan Dương với nhan đề “Nơi yên nghỉ của 50.000 hài nhi bị bỏ rơi tại Hà Nội”. Thực ra con số đã là 53.000. Xin trích lược bài viết từ trang mạng giáo phận Bắc Ninh, để cảm ơn những người đang âm thầm làm công việc “cực chẳng đã” là chôn cất những hài nhi vô tội. Hy vọng, góp phần cộng hưởng nhằm thức tỉnh lương tâm của không ít người đã, đang và sẽ cướp đi sinh mạng của những đứa trẻ không có khả năng tự vệ.


1. Lịch sử của nghĩa trang

Chúng tôi đến Bến Cốc vào một buổi chiều nắng nhạt. Ngôi làng nhỏ yên bình này thuộc xã Thanh Xuân, huyện Sóc Sơn, thành phố Hà Nội. Chúng tôi có gọi điện xin gặp ông Tôma T. nhưng lúc đó ông đang ở miền Nam. Được người làng giới thiệu, chúng tôi tìm ra nghĩa trang để gặp và nói chuyện với bà Anna N. – người trực tiếp làm công việc thâu lượm và chôn cất thai nhi.

Nói chuyện với chúng tôi tại ngay giữa nghĩa trang, bà Anna N. bùi ngùi kể lại lịch sử của nghĩa trang thai nhi này. Bà cũng đề nghị chúng tôi không viết rõ tên bà vì đây là công việc phục vụ trong âm thầm và hơn cả là vì lợi ích sau này này của các thánh anh hài.

Nghĩa trang thai nhi Bến Cốc (có bài ghi là Đồi Cốc) là một nghĩa trang Công Giáo thuộc giáo họ Bến Cốc, giáo xứ Nội Bài. Đây là nghĩa trang thai nhi đầu tiên ở Miền Bắc, được cha giáo Đại chủng viện Cosma Hoàng Văn Đạt (nay là giám mục Bắc Ninh) và thầy Tôma Nguyễn Văn Bắc (dòng Ngôi Lời) khởi xướng, thành lập vào tháng 7 năm 2007 tính đến nay cũng được 5 năm.

Những ngày đầu, Nhóm bảo vệ sự sống Bến Cốc chỉ có bà Anna N., ông Tôma T. và một phụ nữ nữa ở họ nhà xứ Nội Bài tham gia. Dưới sự hướng dẫn của đức cha Cosma và thầy Tôma, dần dần họ hiểu ý nghĩa của sứ vụ mà Chúa trao phó. Bởi lẽ, ai khi chết cũng cần một nấm mồ mà các em thai nhi cũng là một con người như bao người khác, thì việc chôn cất các em cũng là lẽ thường tình. Vả lại với người Công giáo, mỗi người đều có một linh hồn riêng.


alt

Với những lý lẽ hợp tình, hợp lý như vậy, bà Anna đã dần thuyết phục được các cơ sở y tế để họ chấp nhận giữ lại các thai nhi cho bà đem về khâm liệm và chôn cất. Sau đó, bà tiếp tục tiến thêm một bước nữa, đó là nhờ họ khuyên can các bạn trẻ trót “lỡ làng” liên hệ với bà để cố gắng giữ lại những đứa trẻ vô tội.

Những ngày đầu không có chỗ để chôn cất các em, bà và nhóm Bảo vệ Sự sống phải thuyết phục dân họ cho phép sử dụng nghĩa trang của làng để làm nơi an nghỉ cho các em. Khi ấy, cũng có người không đồng tình, nhưng nhờ sự tác động của ơn trên mà họ đã ủng hộ, và nhiệt tình tham gia vào sứ vụ này. Do số các em được đưa về cứ tăng lên từng ngày, giáo họ Bến Cốc đã quy hoạch lại và mua thêm đất để giúp nhiều thai nhi xấu số có nơi tựa nương.

Bà Anna N. cũng cho biết thêm. Hiện nay, nhóm Bảo vệ sự sống Bến Cốc có 7 thành viên chính thức và khá đông các cộng tác viên do ông Tôma T. đứng đầu. Ngày nào bà N. cũng ra đây để làm công việc âm thầm. Bà chia sẻ: “Từ mấy năm nay tôi đã coi đây là nhà của mình, chỉ trừ hôm nào ốm hay bận không ra được thì tôi mới nhờ người khác ra khâm liệm và chôn cất cho các em”.

alt

Từng công đoạn khâm liệm mỗi ngày

2. Những con số đáng báo động

Bà Anna N. lấy cho chúng tôi xem cuốn sổ ghi chi tiết số các em thai nhi xấu số được chôn cất ở đây theo từng ngày từng tháng rất rõ ràng. Bà N. nhớ lại ngày đầu tiên làm công việc này, bà chỉ khâm liệm và chôn cất cho một em, nhưng số thai nhi cứ ngày một tăng lên. Nếu sổ tháng 01.2008 chỉ có 144 em, thì số tháng 11.2011 ghi được 1005 em. Hiện nay mỗi ngày có khoảng 20 em, và ngày kỷ lục, có đến 70 em bị sát hại.

Bà Anna nói thêm, “Chúng tôi phỏng tính chưa chính xác, thì sau 5 năm hình thành, nghĩa trang Bến Cốc đã là nơi an nghỉ của ít nhất 53.000 em thai nhi xấu số. Vì số các em quá đông nên Nhóm đã đặt tên thánh các em theo từng tháng một”.

Theo hướng chỉ tay của bà N., chúng tôi thấy có vài ngôi mộ được gắn bia. Bà N. bảo, đấy là bia của các em đã lớn khoảng 7, 8 tháng tuổi, chứ có em mới được hưởng 4 ngày sự sống trong lòng mẹ.

Bà N. vừa chỉ tay vừa nói: “Ở đây có 39 ngôi mộ đã xây xong, trong đó có 18 mộ chứa 500 em, còn 11 ngôi kia mỗi ngôi có hơn 1000 em.”

Nếu so với nghĩa trang Trường Sơn là 10.263 phần mộ thì nghĩa trang thai nhi Bến Cốc đã gấp hơn năm lần (53.000 hài nhi). Chiến tranh đã lùi xa vào quá khứ nhưng ngay ở hiện tại và chắc chắn trong tương lai một cuộc chiến nhằm bảo vệ sự sống cam go và khó khăn vẫn là một câu chuyện dài chưa có hồi kết. Trong khi, con người ta đang ra sức bảo vệ những loài động vật có tên trong sách đỏ thì chính lúc ấy con người lại quên mất sứ vụ bảo vệ quyền sống cho đồng loại của mình.


alt


3.Công việc cực chẳng đã…

Đã năm năm nay ngày nào cũng vậy, bà N. cũng ra nghĩa trang để làm công việc cực chẳng đã là khâm liệm và chôn cất cho các em thai nhi. Thương vợ, thương các thai nhi nên cứ ngày hai buổi, 4 giờ và 17 giờ, chồng bà chạy xe máy đến các cơ sở y tế thâu nhận các em hài nhi xấu số về cho vợ chôn cất.

Chúng tôi thấy sống lưng lành lạnh khi nhìn những thai nhi được gói kín trong túi nilon đen từ buổi sáng đang nằm chờ bạn bè chung số phận hẩm hiu của buổi chiều sắp về để cùng được khâm liệm.

Và kìa chồng bà đã về, bà N. đau xót nói : “Bên trong những túi nilon kia cũng là những con người có khác gì chúng ta đâu. Ấy vậy mà gia đình các em vẫn quyết tâm loại bỏ.”

Bà N. lại tiếp tục công việc thường nhật đó là khâm liệm cho các em. Bà mở các túi nilon đen ra, các thai nhi đa số khoảng 2 tháng tuổi nên còn rất nhỏ, có một em khoảng 4 tháng tuổi và đang thành hình người. Có nơi cẩn thận họ gói riêng từng em, có nơi cẩu thả họ cho tất cả các em vào chung một túi nên rất khó xác định con số chính xác các em đưa về.

Bà N. nâng niu và trân trọng đặt mỗi em vào một chiếc túi nilon màu hồng xinh xắn. Sau đó, bà bọc các em vào khăn vải rồi đặt các em chung vào một chiếc tiểu sành. Kế tiếp, bà N. trộn vữa cho đầy chiếc tiểu sành nhỏ. Trước đây, bà thường cho một em vào một niêu đất nhưng do các em về ngày một đông nên Nhóm đã chuyển sang dùng tiểu sành cho phù hợp.

Đặt chiếc tiểu mới gần với chục chiếc tiểu khác, Bà N. phân bua: “phải làm như vậy mới đảm bảo vì mình chưa chôn cất ngay, phải chờ đủ số lượng một huyệt mới dám lấp chứ không thì lấy đất đâu mà chôn cất các em khác.”

Bà N. còn kể thêm: “Cứ mỗi lần quy hoạch phải cải táng các em là bà lại đau lưng đến hàng tháng trời. Rút kinh nghiệm, bây giờ bà phải chờ cho đủ số lượng mới lấp đất và xây mộ dù biết các em phải nằm chờ phơi sương phơi nắng là rất tội”.


alt

Như vậy, chiều 15.06.2012, chúng tôi đã được chứng kiến tận mắt 15 em thai nhi bị tước đoạt quyền sống. Đây mới chỉ là phần nổi mà thôi, còn biết bao nhiêu các em thai nhi xấu số khác phải lưu lạc không có chỗ an nghỉ. Không ai có thể thông kê nổi, một ngày ở Việt Nam có bao nhiêu em thai nhi bị khước từ sự sống và có bao nhiêu em không được chôn cất đàng hoàng; có bao nhiêu bậc làm cha làm mẹ phải bán rẻ lương tâm vì tương lai và sĩ diện.

Trước khi chia tay bà Anna và nghĩa trang Bến Cốc, chúng tôi cùng nhau cầu nguyện. Bà N. không quên dặn dò : “Các cháu có xin gì thì xin chứ không phải cầu cho các em đâu vì các em là các thánh anh hài”.

Sẽ còn đó những câu chuyện dài chưa thấy hồi kết. Số thai nhi được chôn cất tại nghĩa trang Bến Cốc vẫn ngày một tăng lên và đương nhiên số ca nạo phá thai ở Việt Nam cũng tăng theo tỉ lệ thuận. Hãy thử tưởng tượng, nếu mỗi người chúng ta là một trong 53 ngàn thai nhi ở nghĩa trang Bến Cốc thì sẽ ra sao ?

BTT Bắc Ninh