Home / Hiệp Thông / Thơ: Trong nghìn chữ yêu

Thơ: Trong nghìn chữ yêu

 

 

Trong nghìn chữ yêu

 

“ngươi phải yêu người thân cận như chính mình.”

(Mát-thêu: 22, 39)

   Đời con trải đã bao năm

Bấy nhiêu năm ấy con làm được chi

   Hồn con suy nghĩ những gì

Tim con rung động đã vì ai chưa?

   Đất trời khi nắng khi mưa

Đời còn khô ráo, còn chưa thấy gì

   Những khi giông gió ùa về

Những khi bão táp bốn bề bủa vây

   Giận ai, cơn tức ứ đầy

Ghét ai, miệng lưỡi chua cay nói tràn

   Thấy người làm quấy, chửi càn

Tưởng mình là phải, lại càng ra oai

   Ngỡ đâu mình chẳng hại ai

Té ra con cũng đã sai nhiều lần!

   Hôm nay nhìn lại bản thân

Nghe lại Lời Chúa, con cần sửa sai

   Bởi con chưa học thuộc bài

Con còn hoài vọng “cái tôi” của mình

   Bao phen con thật vô tình

Bỏ người thân cận một mình cô đơn

   Con chưa sống trọn tình thương

Làm sao đi trọn con đường về quê?

   Chúa ơi, con thật đáng chê

Xin dâng lên Chúa tái tê lòng mình

   Cho con một dạ trung trinh

Yêu người, yêu Chúa trong nghìn chữ yêu!!!

                                    22/8/2014

                                    Vũ Thủy