Home / Thánh Martinô - Suy Tư / Đức Gioan Phaolô II và các cuộc gặp gỡ …

Đức Gioan Phaolô II và các cuộc gặp gỡ …


Đức Gioan Phaolô II và các cuộc gặp gỡ …

 

Trong cuốn sách ”Arrivederci in Paradiso – Hẹn Gặp Lại Trên Thiên Đàng” ông Arturo Mari gợi lại nhiều kỷ niệm về Đức Tân Chân Phúc Giáo Hoàng Gioan Phaolô II (1978-2005).

Xin trích dịch những lần gặp gỡ đáng ghi nhớ. (Ông Arturo Mari là cựu nhiếp ảnh gia tờ Quan Sát Viên Roma).

Câu chuyện ghi ấn tượng mạnh nhất mà tôi được đặc ân chứng kiến xảy ra vào một ngày đầu năm, Mùng 1 tháng Giêng, nhưng tôi không nhớ rõ năm nào.
Hôm ấy tôi trở về nhà lúc 3 giờ rưỡi chiều. Vừa ngồi vào bàn ăn thì chuông điện thoại reo. Hiền thê tôi cản:

– Em van anh, xin đừng trả lời: vì hôm nay là ngày lễ!

Mặc dầu vợ ngăn, tôi vẫn trả lời. Bên kia đầu dây báo cho tôi biết vị bí thư của Đức Giáo Hoàng tìm kiếm khẩn cấp Arturo. Rồi người ta chuyển cho tôi nói chuyện với Đức Tổng Giám Mục Stanislaw Dziwisz. Ngài bảo tôi đến ngay căn hộ của Đức Thánh Cha.

Tôi khoác áo vội vàng đi đến Dinh Tông Tòa rồi vào nhà nguyện của Đức Thánh Cha Gioan Phaolô II. Nơi đây tôi trông thấy diễn ra quang cảnh khác thường. Đức Thánh Cha đang quì cầu nguyện và bên cạnh ngài có một thanh niên trạc 28 tuổi, ngồi trên ghế lăn. Chàng thanh niên trông thật gầy gò ốm yếu, chỉ còn da bọc xương. Có lẽ cân nặng khoảng 30 kílô. Nhưng đôi mắt chàng mở thật lớn. Tôi hỏi thăm thì được biết chàng thanh niên đến từ một làng quê ở gần thành phố Brescia, miền Bắc nước Ý. Gia đình chàng nghèo thật nghèo. Dân làng đã chung nhau góp tiền mua cho gia đình vé máy bay khứ hồi để đưa chàng đi Roma, bởi vì, mộng ước của chàng là được gặp Đức Thánh Cha trước khi chết.

Khi đến đền thờ thánh Phêrô cả gia đình chàng vào cửa đồng và xin gặp Đức Thánh Cha Gioan Phaolô II. Lính gác Thụy Sỹ từ chối vì gia đình đã không hề xin hẹn trước và vì lý do an ninh cũng như vì các thủ tục rườm rà khác, chuyện gặp Đức Thánh Cha coi như không thể diễn ra! Sau một hồi trao qua đổi lại, các lính canh Thụy Sỹ hiểu rằng đây là một trường hợp đặc biệt của một thời điểm tế nhị .. Họ liên lạc với vị bí thư Đức Thánh Cha và Đức Cha Stanislao trả lời ngay: ”Hãy mang chàng thanh niên lên căn hộ Đức Thánh Cha”. Có tất cả 5 người tháp tùng chàng thanh niên. Đức Thánh Cha Gioan Phaolô II đích thân tiếp đón và đưa tất cả vào nhà nguyện. Và khi tôi đến thì mọi người đang cầu nguyện.

Đây là quang cảnh vô cùng xúc động. Đức Thánh Cha còn ở lại nhà nguyện trong vòng hai mươi phút nữa, tay ngài luôn nắm chặt tay chàng thanh niên. Rồi Đức Thánh Cha đứng lên, ôm hôn chàng và chúc lành cho chàng. Đức Thánh Cha mở áo choàng trắng, cởi sợi dây chuyền của ngài và đặt vào cổ chàng thanh niên. Rồi Đức Thánh Cha lại vuốt ve chàng và ôm hôn chàng lần nữa. Vào lúc từ biệt, chàng thanh niên cầm chặt tay Đức Thánh Cha và nói:

– Thưa Đức Thánh Cha, con xin cám ơn! Đây là ngày đẹp nhất đời con. Con chỉ biết nói cám ơn. Xin hẹn gặp lại Đức Thánh Cha trên Thiên Đàng!

Nét mặt chàng không lộ vẻ tuyệt vọng nhưng tươi cười, như thể chàng ra đi, đến một cuộc gặp gỡ khác, còn tốt đẹp hơn nhiều. Rồi các Nữ Tu dọn cho cả gia đình chàng thức ăn mang theo và mọi người ra về. Hai ngày sau chàng thanh niên từ trần.
Có lẽ bạn ngạc nhiên tự hỏi: Nào có gì lạ lùng đáng nói vì chàng thanh niên đâu có được lành bệnh? Đối với tôi thì đúng là một phép lạ của an bình và lòng đạo đức. Vào chính lúc ấy, chàng thanh niên cảm thấy được tự do. Chàng can đảm ra đi đối diện với cái chết cách trang trọng. Chàng thật can đảm bởi vì, với số tuổi 28 không mấy dễ dàng chấp nhận cuộc đời ngắn ngủi như thế!

Câu chuyện tôi vừa kể như một sự kiện chói sáng minh chứng Đức Thánh Cha Gioan Phaolô II luôn luôn sẵn sàng giúp đỡ tha nhân. Kể cả việc giúp một người ra đi gặp gỡ THIÊN CHÚA trong thanh thản và trong an bình. Nó cũng biểu lộ bầu khí cầu nguyện chung, một đặc tính nổi bật trong cuộc đời Đức Thánh Cha. Hễ có ai xin ngài giúp đỡ hoặc quan tâm săn sóc thì ngài trả lời ngay: Chúng ta cùng cầu nguyện.

 (Arturo Mari, ”Arrivederci in Paradiso”, Colloquio di Jaroslaw Mikolajewski con Arturo Mari, Aprile 2006, Polonia, trang 34-39)

Sr. Jean Berchmans Minh Nguyệt