HOME

 
 

 

"Đức Mến th́ không oán giận"

(1 Cr 13:5)
 

SỨ ĐIỆP MÙA CHAY 2001

CỦA ĐỨC THÁNH CHA GIOAN PHAOLÔ II

 

1. "Này đây, chúng ta đi lên Giêrusalem", (Mk 10:33). Với những lời này, Chúa mời các môn đệ cùng đi với Người trên con đường từ Galilê đến nơi mà ngài sẽ hoàn tất sứ mạng cứu độ của Ngài. Con đường lên Giêrusalem, mà các nhà chú giải Thánh Kinh mô tả như đỉnh cao của cuộc hành tŕnh tại thế của Chúa Giêsu, là gương mẫu cho người tín hữu quyết tâm theo Thầy trên con đường Thánh Giá. Con người ngày nay cũng được mời gọi bởi Đức Kitô để "đi lên Giêrusalem". Ngài lập đi lập lại về điều này, đặc biệt trong Mùa Chay, thời điểm thích hợp cho sự hoán cải chính ḿnh và cho việc t́m kiếm sự hiệp thông trọn vẹn với Ngài, qua sự tham gia mật thiết trong mầu nhiệm của sự chết và sự phục sinh của Ngài.

Mùa Chay, do đó, đem đến cho các tín hữu cơ hội thuận tiện cho một cuộc tự vấn đời sống sâu sắc. Trong thế giới đương đại, bên cạnh những chứng tá đẹp đẽ của Tin Mừng, cũng có những người đă chịu phép rửa tội nhưng khi đối diện với lời kêu mời "đi lên Giêrusalem" đă phản ứng cách thờ ơ hay đôi khi c̣n thậm chí công khai chống lại. Có những trường hợp mà đời sống cầu nguyện chỉ hời hợt bề ngoài, trong một cách thế mà Lời Chúa không thể nào thâm nhập được vào đời sống. Nhiều người xem bí tích Giải Tội không có nghĩa lư ǵ và việc cử hành Phụng Vụ Chúa Nhật chỉ là một bổn phận phải chu toàn.

Làm cách nào để đáp lại lời mời gọi hoán cải mà Chúa Giêsu cũng đưa ra cho chúng ta trong Mùa Chay này ? Làm cách nào để nhận thức một sự thay đổi nghiêm túc đời sống ? Trước hết, ta phải mở ḷng ta cho những sứ điệp đánh động tâm linh của phụng vụ. Thời kỳ dẫn đến Mùa Phục Sinh đem lại cho ta một món qùa quư giá của Chúa và một cơ hội hiếm có để đưa ta lại gần Ngài, thay đổi nội tâm và lắng nghe tiếng Ngài từ trong ta.

2. Nhiều người Kitô hữu nghĩ rằng họ có thể sống mà không cần đến những cố gắng tâm linh liên tục, ấy là v́ họ không để ư đến sự cấp thiết phải đối diện với sự thật của Tin Mừng. V́ vậy, không những là không màng đến việc quấy động cuộc sống của họ, họ c̣n cố gắng vất bỏ và vô hiệu hóa những lời như "Hăy yêu thương kẻ thù của ḿnh, làm điều tốt cho kẻ ghét ḿnh" (LC 6:27). Với những người này, những lời như vậy nghe sao khó chấp nhận và khó chuyển dịch thành những nguyên tắc rành mạch hướng dẫn đời sống. Thực ra, đó là những lời, nếu đón nhận cách nghiêm chỉnh, đ̣i hỏi một cuộc hoán cải sâu sắc. Nếu không, khi một người cảm thấy bị thương tổn, người đó sẽ bị cám dỗ đầu hàng cơ chế tâm lư của sự tự ái và trả thù, bất chấp lời mời gọi của Chúa Giêsu là hăy yêu thương kẻ thù của ḿnh. Dù sao đi nữa, những biến cố trong cuộc sống hàng ngày chứng tỏ rơ ràng rằng sự tha thứ và ḥa giải cần thiết biết bao cho sự canh tân cá nhân và xă hội. Điều này không chỉ đúng trong quan hệ giữa cá nhân với nhau mà c̣n trong phạm vi các cộng đồng và các dân tộc.

3. Con số lớn lao và bi đát những cuộc xung đột xâu xé nhân loại, đôi khi c̣n gây ra bởi sự hiểu lầm những động cơ tôn giáo, đă để lại những vết sẹo hận thù và bạo lực giữa các dân tộc. Thỉnh thoảng, điều này c̣n diễn ra ở giữa các nhóm và các phe phái trong cùng một quốc gia. Thực vậy, đôi khi chúng ta đau buồn v́ bất lực không giúp ǵ được trước sự trở lại của các cuộc chiến mà chúng ta đă tin là hoàn toàn giải quyết xong. Điều này dẫn đến cảm nhận rằng có những người dính líu vào một ṿng xoáy trôn ốc của bạo lực không dừng lại được với sự liên tục máu kêu trả máu mà không thấy được một giải pháp cụ thể cho vấn đề. Thành ra, chỉ ḷng ao ước nh́n thấy ḥa b́nh đang dậy lên lên trên mọi miền của thế giới thôi th́ chưa đủ: sự dấn thân cần thiết để đi đến những hiệp định không giải quyết tận gốc vấn đề.

Đối diện với t́nh cảnh cấp thiết này, người Kitô hữu không thể giữ sự thờ ơ. Chính v́ lư do này, mà trong Năm Thánh vừa bế mạc, tôi đă kêu cầu sự tha thứ của Thiên Chúa cho Giáo Hội và cho tội lỗi của con cái Giáo Hội. Chúng ta đều biết rằng tội lỗi của các Kitô hữu đă nhuộm đen khuôn mặt không t́ vết. Tuy nhiên, cậy trông vào ḷng thương xót Chúa, không nhớ đến tội của hối nhân, chúng ta sẽ có thể quay lại chính đạo với ḷng tự tin. Ḷng thương xót của Thiên Chúa được diễn tả cao nhất ngay chính khi con người, tội lỗi và vô ơn, được mang trở lại trong sự hiệp thông với Ngài. Trong khía cạnh đó, việc "thanh tẩy kư ức" trên tất cả là lập lại sự nh́n nhận ḷng thương xót Thánh, một sự nh́n nhận mà Giáo Hội, ở các cấp, được mời gọi luôn để tuyên xưng với ḷng chân thành được canh tân.

4. Con đường duy nhất dẫn đến ḥa b́nh là sự tha thứ.

Tha thứ và xin thứ tha tạo ra một phẩm chất mới trong quan hệ giữa người và người, ngăn chặn ṿng xoáy trôn ốc của thù hận và trả thù, trả oán, và bẻ găy xiềng xích tội lỗi trói buộc trong tâm tư những người thù hận nhau. Đối với các nước đang t́m kiếm sự ḥa giải và đối với những ai hy vọng có sự chung sống ḥa b́nh giữa các cá nhân và các dân tộc, không có con đường nào khác hơn là tha thứ và xin thứ tha.

Phong phú biết bao lợi ích từ những giáo huấn vang vọng lời Chúa "Hăy yêu kẻ thù và cầu nguyện cho những kẻ ngược đăi anh em. Như vậy, anh em mới được trở nên con cái của Cha anh em, Đấng ngự trên trời, v́ Người cho mặt trời của Người mọc lên soi sáng kẻ xấu cũng như người tốt, và cho mưa xuống trên người công chính cũng như kẻ bất lương." (Mt 5: 44-45). Để yêu kẻ làm phật ư ta, hăy giải giới sự đánh trả và biến chiến trường thành nơi đồng tâm hợp tác.

Đây là một thách đố không những cho các cá nhân mà c̣n cho các cộng đồng, các dân tộc và toàn nhân loại. Các gia đ́nh phải quan tâm điều này một cách đặc biệt hơn. Không dễ ǵ hoán cải ḿnh thành người biết thứ tha và ḥa giải đâu. Ḥa giải cho dù ḿnh có lỗi đă là khó. Ḥa giải ngay cả khi người ta lỗi đến ḿnh xem ra là điều nhục nhă vô lư. Để làm được điều này, cần trải qua việc hoán cải nội tâm, ḷng can đảm khiêm nhường vâng theo mệnh lệnh của Chúa Giêsu là cần thiết. Lời Ngài rất rơ ràng : không chỉ kẻ sinh sự mà cả người bị sinh sự cũng phải t́m sự ḥa giải (lấy ư Mt 5:23-24). Người Kitô hữu cần tạo ra ḥa b́nh ngay cả khi cảm thấy ḿnh là nạn nhân của người sinh sự vô lư. Chúa đă hành xử như thế. Ngài chờ đợi các môn đệ của Ngài theo Ngài, cùng hợp tác trong cách thức này trong sự giải thoát lẫn nhau.

Trong thời đại chúng ta, sự tha thứ dường như ngày càng trở nên một chiều kích cần thiết cho sự canh tân xă hội thật sự và cho sự củng cố nền ḥa b́nh thế giới. Giáo Hội, trong khi loan báo sự tha thứ và yêu thương kẻ thù, ư thức được phải linh hứng trong gia sản của nhân loại một cách thế mới trong quan hệ với nhau, một cách thế có thể là khó khăn nhưng đầy hy vọng. Trong chiều hướng này, Giáo Hội biết phải cậy nhờ vào sự trợ giúp của Chúa, Đấng không bao giờ ngoảnh mặt đi khỏi kẻ đang t́m đến Ngài trong lúc khó khăn.

5. Đức Mến th́ không oán giận (1 Cr 13:5) .

Trong câu đầu tiên này của thư Thứ Nhất gởi giáo đoàn Côrintô, thánh Tông Đồ Phaolô nhắc lại rằng tha thứ là dạng cao nhất của việc thực hành đức bác ái. Mùa Chay là mùa thuận lợi để đào sâu ư nghĩa của nhân đức này. Qua bí tích Ḥa Giải, Thiên Chúa Cha ban cho chúng ta qua Đức Kitô sự tha thứ của Người và điều này khích lệ chúng ta sống trong yêu thương, coi kẻ khác không phải là kẻ thù nhưng là anh em.

Cầu mong cho thời điểm của thống hối và ḥa giải này khích lệ các tín hữu nghĩ và hành động trong dấu chỉ của ḷng bác ái thực sự, mở rộng ra đến chiều kích toàn nhân loại. Thái độ nội tâm này sẽ dẫn đưa họ đến, với một tâm t́nh mới, việc trao ban hoa trái của Thần Khí và những trợ giúp vật chất cho những ai đang cần đến.

Một tâm t́nh ḥa giải với Thiên Chúa và người xung quanh là một tâm t́nh quảng đại. Trong những ngày thánh thiện của Mùa Chay, việc "trao ban" đ̣i hỏi một ư nghĩa sâu xa hơn, v́ không phải chỉ là cho đi những thứ thừa thải hầu ru ngủ những đ̣i hỏi của lương tâm, nhưng phải là sự chân thành đón nhận những đau khổ đang có mặt trên thế giới này. Việc nh́n ngắm khuôn mặt chịu đựng và điều kiện sống lầm than của nhiều anh chị em chúng ta buộc chúng ta phải chia sẻ một phần những ǵ chúng ta có với những ai đang khó khăn. Việc bố thí Mùa Chay sẽ mang lại sự phong phú về ư nghĩa hơn nếu việc bố thí ấy được giải thoát khỏi ḷng thù hận và sự thờ ơ lănh đạm là những cản trở ngăn ta không hiệp thông với Thiên Chúa và anh chị em ḿnh.

Thế giới trông đợi một chứng tá nhất quán về sự hiệp thông và t́nh liên đới. Trong bối cảnh đó, lời của Thánh Tông Đồ Gioan ngời sáng lên "Nếu ai có của cải thế gian và thấy anh em ḿnh lâm cảnh túng thiếu, mà chẳng động ḷng thương, th́ làm sao t́nh yêu Thiên Chúa ở lại trong người ấy được?" (1 Jn 3:17).

Anh chị em thân mến ! Thánh Gioan Chrysostom, khi bàn về lời dạy của Chúa chúng ta trên đường lên Giêrusalem, nhắc lại rằng Chúa Kitô không để các môn đệ không hay biết ǵ về những trận chiến và những hy sinh đang đợi họ. Ngài nhấn mạnh rằng việc từ bỏ "cái tôi" là khó khăn. Tuy nhiên, không có ǵ là không thể khi ta có thể tín thác vào sự trợ giúp của Thiên Chúa ban cho ta "qua sự hiệp thông với con người của Đức Kitô". (PG 58, 619 s).

Đó là lư do tại sao trong Mùa Chay này, tôi muốn mời gọi tất cả các tín hữu đến với việc cầu nguyện thiết tha và tin tưởng vào Thiên Chúa. Điều này cho phép chúng ta nhận thấy sự thương xót mới mẻ của Ngài. Chỉ có món quà này mới giúp ta chào đón và sống t́nh yêu của Chúa Kitô trong cách thức vui mừng và quảng đại hơn bao giờ, một t́nh yêu "không vênh vang tự đắc, không làm điều bất chính, không t́m tư lợi, không nóng giận, không nuôi hận thù, không mừng khi thấy sự gian ác, nhưng vui khi thấy điều chân thật." (1 Cr 13:5-6).

Với những t́nh cảm này, tôi kêu cầu sự che chở của Đức Mẹ Đầy Ḷng Từ Ái trong hành tŕnh Mùa Chay của toàn thể cộng đồng tín hữu và tôi ban B́nh An Tông Truyền chân thành cho mỗi người trong anh chị em.

Từ Vatican 7/1/2001
Gioan Phaolô II, Giáo Hoàng