Home / Hiệp Thông / Thơ : Mẹ Thăng Thiên

Thơ : Mẹ Thăng Thiên

 

Thơ : Mẹ Thăng Thiên

 

Ôi kỳ tích, ngỡ ngàng ngôi mộ trống

Hương thăng thiêng ngào ngạt ướp huyệt sâu

Hai ngàn năm. Con kính cẩn bái đầu

Xin chúc tụng Đấng Huy Hoàng diễm phúc.

 

Đầy kinh ngạc, Lu-xi-phe lúng túng

Ngước nhìn lên, trời rực ánh diệu quang

Thật hổ ngươi trong tăm tối bẽ bàng

Ma-ri-a ngự Thiên Đàng chói lọi.

 

Con rồng đỏ, vương quyền Sa-tan đó

Nuốt nhục nhằn nhìn tà áo thiên thanh

Thân cát bụi, hắn những ngỡ mong manh

Lại hiển sáng nơi hình hài Trinh Nữ.

 

Lối nhân gian, suốt hành trình lữ thứ

Nén đớn đau Mẹ cất tiếng “xin vâng”

Đồi Can-vê tan nát trái tim trần

“Con của Mẹ! Mẹ cùng con hiến tế!”

 

Mẹ Thăng Thiên! Đấng đồng công cứu thế

Xin xót thương hồn cỏ dại, hoa rơi

Nẻo nhân gian trót lầm lỡ một đời

Trong khát vọng nên trọn lành đáp lễ.

 

Ngày hôm nay, kính mừng ca khen Mẹ

Mẹ về trời, con mắt lệ đầy vơi

Linh hồn thơ khao khát quá Mẹ ơi!

Xin tận hiến … dù mãi là cát bụi.

                                         TYHC(2006)