Home / Thánh Martinô - Suy Tư / Thơ: Chứng nhân giữa đời

Thơ: Chứng nhân giữa đời

 

 

Chứng nhân giữa đời

(Ga: 21, 24-25)

   Tôi đi làm chứng cho Người

Người là Con Chúa tôi thời kính tin!

   Ngày xưa Chúa đã xuống trần

Sống như một gã thế nhân nghèo hèn.

   Thương cho những kẻ kém tin

Đã đem Con Chúa đóng đinh trên đồi!

   Bao nhiêu phép lạ đâu rồi?

Bao nhiêu bài giảng Nước Trời về đâu?

   Nhìn Con Chúa chết gục đầu

Hỡi ôi, nhân loại còn sầu nào hơn!

   Từ trên thập giá cô đơn

Người đang nhìn xuống cõi lòng của tôi

   Tôi đi loan báo Tin Vui

Nghe như trong dạ còn vùi chút lo…

   Bài thơ tôi viết tự do

Vẫn không kể hết trọn kho chuyện tình!

   Tình Người như nắng bình minh

Sáng trong, ấm áp, lung linh diệu vời

   Bình minh tỏa khắp cõi đời

Chờ mong nhân loại đón lời yêu thương!!!

   Hai nghìn năm lẻ vấn vương

Mối tình Con Chúa thậm thương nhân loài

   Vần thơ tôi đã mệt nhoài

Tìm câu, tìm chữ viết hoài chẳng xong

   Bởi tình Chúa quá mênh mông

Người ban một cách nhưng không cho đời!

   Người cho tôi nói thành lời

Người cho tôi viết nên lời tri ân

   Tôi xin làm một chứng nhân

Ra đi loan báo Phúc Âm cho người!…

                             23/5/2015

                             Ngòi bút nhỏ