Home / Thánh Martinô - Suy Tư / Thơ cầu nguyện : Vườn Giệt đêm sầu

Thơ cầu nguyện : Vườn Giệt đêm sầu

 
 
Vườn Giệt đêm sầu
 
 
Kìa trông vườn Giệt âm u
Một mình xao xuyến, Giê-su nguyện cầu
Cỏ cây đượm nét âu sầu
Mây giăng đỉnh núi còn đâu trăng ngà
Chỉ còn tình Chúa xót xa!
Chỉ còn tình Chúa bao la đất trời!
 
Sầu theo chén đắng đầy vơi…
Sầu theo thân phận con người lắng lo…
Đêm nay vườn Giệt trăng mờ
Cỏ cây ủ rũ thẫn thờ vì ai
Đá kia một tảng u hoài
Nằm yên như thể miệt mài nguyện xin!
 
Đêm nay Con Chúa một mình
Quỳ bên tảng đá tự tình cùng Cha
Một mình dưới ánh trăng nhòa
Tiếng Người thổn thức như hòa vào trăng
Muộn phiền đậm đặc sương giăng
Đâu ngăn được tiếng “Xin vâng” của Người!!!
 6/3/2013
Vũ Thủy
 
* Bài thơ này được cảm tác sau khi Vũ Thủy nghe cháu gái mô tả cho mình về bức họa “Chúa Giê-su cầu nguyện trong vườn Giệt”.