Home / Thánh Martinô - Suy Tư / Thánh Giuse 16 : Để Thiên Chúa Lớn Lên Trong Mình

Thánh Giuse 16 : Để Thiên Chúa Lớn Lên Trong Mình

Thánh Giuse Trong Thánh Kinh

Bài 16 :
Để Thiên Chúa Lớn Lên Trong Mình

“Còn Hài Nhi ngày càng lớn lên, thêm vững mạnh, đầy khôn ngoan,
và hằng được ân nghĩa cùng Thiên Chúa”. (Lc 2,40)


Đức Giêsu sống trong gia đình Nagiarét, và Ngài tăng trưởng theo một tiến trình, có thể nói được là bình thường. Một hài nhi thì mỗi ngày một lớn lên, mỗi ngày thêm vững mạnh và mỗi ngày phải thêm sự khôn ngoan, hiểu biết. Đôi khi ta thấy có những trẻ em không có một tiến trình phát triển bình thường như vậy, hoặc càng lớn thì càng bệnh tật, càng lớn lại càng nhiễm các thói xấu làm cho thêm ngu muội, thấp hèn. Đó là một sự lệch lạc trong cuộc sống, cách này hay cách khác, về phương diện thân xác hay tinh thần.

Còn một con người bình thường, theo như chương trình Thiên Chúa muốn thì phải càng lớn lại càng vững mạnh, càng khôn ngoan. Và thánh Luca thêm:” Đức Giêsu hằng được ân nghĩa cùng Thiên Chúa “. Vâng, cuộc sống của Chúa Giêsu là gương mẫu cho cuộc sống nhân loại, cuộc sống đó đã diễn ra đúng chương trình của thánh ý Chúa Cha, ở đây cũng thế, trong sự phát triển ở tuổi thiếu niên, Đức Giêsu đã là khuôn mẫu của sự phát triển cả thể xác, tinh thần và nhứt là sống đượm thuần ân nghĩa của Thiên Chúa.

Điều chúng ta cần suy niệm ở đây là sự phát triển gương mẫu đó đã thể hiện trong gia đình thánh, dưới sự chăm sóc, dạy dỗ của thánh Giuse và Mẹ Maria. Thiên Chúa đã muốn để lại một mẫu gương cho con người, không phải là một con người cô lập, một mình, nhưng là con người sống trong xã hội, trong những tương quan tự nhiên của cuộc sống nhân loại. Vì thế, không phải chỉ một mình Đức Giêsu là gương mẫu nhưng cả gia đình thánh gương mẫu cho các gia đình nhân loại một gia đình biết thương yêu chăm sóc cho nhau để tất cả được tăng triển đúng đắn, trọn vẹn như ý định của Thiên Chúa. Trong cuộc sống đó, mỗi người đều phải trở nên một nhân tố tích cực, mỗi người đều được kêu gọi góp phần vào sự tăn triển của nhân loại, tăng triển người khác. Thánh Giuse đã sống đúng với ơn gọi đó. Ngài đã góp phần vun tưới để cuộc sống của con trẻ Giêsu phát triển tốt đẹp. Sống trong ơn nghĩa của Chúa, sống đúng với chương trình của Chúa không có nghĩa thụ động, ỷ lại, nhưng lại càng cần phải nỗ lực, tích cực góp phần của mình để Thánh ý Thiên Chúa được thực hiện.

Tuy vậy, sự tăng triển thể xác và tâm hồn không phải lúc nào cũng có thể thực hiện được. Không phải ở đâu, trong hoàn cảnh nào con người cũng có thể giúp nhau tăng triển, không phải gia đình nào cũng có thể nuôi nấng dạy dỗ con cái của mình càng lớn lên, càng vững mạnh và khôn ngoan. Có những khó khăn, giới hạn hoặc do chính khả năng hạn hẹp của mình, hoặc do môi trường xã hội vượt tầm tay của mình. Điều Thiên Chúa kêu mời mọi người và mọi người đều có thể thực hiện được, đó là: để cho Thiên Chúa lớn lên trong lòng mình. Đây là ý nghĩa thiêng liêng của bản văn. Mỗi người đều có nhiệm vụ và đều có thể để cho Thiên Chúa lớn lên trong lòng mình, nếu thực sự thiện chí, thực sự biết chăm lo, săn sóc mảnh đất trong tâm hồn mình, để hạt giống của Chúa gieo vãi có thể mọc lên. Để Thiên Chúa mỗi ngày mỗi lớn lên, vững mạnh hơn, mỗi người cần biết lo sao để càng ngày càng nhận ra sự khôn ngoan của Thiên Chúa trong lòng mình, trong cuộc đời mình nhiều hơn, mỗi ngày ơn nghĩa với Chúa lại tỏ lộ ra phong phú hơn trong tấm lòng của mình.

Đức Giêsu đã làm con của nhân loại, từ một em bé, Ngài muốn được nuôi nấng, săn sóc trong gia đình nhân loại, thì ngày nay, Ngài cũng muốn “làm con” của mỗi người, Ngài muốn sinh ra trong lòng mỗi người, muốn mỗi người biết chăm lo, săn sóc để hình ảnh Đức Giêsu mỗi ngày mỗi lớn lên trong lòng mỗi người. Thiên Chúa không nhẩy từ trời xuống để chịu chết, cứu chuộc nhân loại, nhưng Ngài đã tuân theo tiến trình phát triển của một con người. Cũng thế, đều tự nhiên trở thành thánh nhân, nhưng Ngài đã là hạt giống trong lòng mỗi người, Ngài vẫn sống và vẫn chờ đợi mỗi người biết vun xới hạt giống đó. Ngài muốn mỗi người phải vun xới, tưới tắm để mầm sống của Thiên Chúa sẽ lớn lên trong lòng họ.

Chẳng phải thánh Giuse chỉ biết chăm sóc dạy dỗ một Đức Giêsu bằng xác thịt, nhưng chính khi con trẻ Giêsu càng lớn càng thêm vững mạnh, thêm khôn ngoan và hằng được ơn nghĩa với Thiên Chúa, thì hình ảnh Thiên Chúa, hình ảnh Đức Giêsu trong tâm hồn của Giuse cũng lớn lên, vững mạnh, khôn ngoan và đầy ơn nghĩa của Thiên Chúa. Hồng ân làm cha nuôi của Đức Giêsu không đương nhiên làm cho thánh Giuse trở nên cao cả, cũng như Đức Maria “có phúc” không phải vì đã sinh ra thể xác Đức Giêsu, nhưng thánh Giuse và Mẹ Maria có phúc vì đã “nghe và giữ lời Thiên Chúa “. Hồng phúc đó của hai Đấng không phải là chỗ dành riêng, nhưng là địa vị cao quí Thiên Chúa muốn kêu gọi mọi người đạt đến, Thiên Chúa muốn mọi người đều có phúc, vì đã nghe và giữ lời Thiên Chúa. Thiên Chúa muốn mọi người đều để cho Chúa nhập thể và lớn lên trong lòng mình và được sự chăm sóc của mình. Thiên Chúa muốn mỗi người chúng ta là một Giuse, một Giuse ân cần, công chính, tận tụy với Chúa Giêsu mà mình đã nhận lãnh khi lãnh Bí tích Rửa tội.

Lời nguyện

Lạy Chúa Giêsu,
biết bao lần chúng con đã lãnh nhận Chúa vào lòng.
Ngày lãnh Bí tích Thánh Thể,
Chúa đã ngự ở trong con và con đã được làm con Chúa.
Rồi bao lần con rước Thánh Thể Chúa, Chúa nên một với con,
Chúa tan biến vào máu thịt và linh hồn con.
Thế mà hình như
Chúa vẫn chưa lớn lên trong lòng con được bao nhiêu.

Thật khốn khổ cho con,
vì nếu Chúa không lớn lên trong lòng con,
thì thực sự chính con cũng chẳng lớn lên được,
tâm hồn con vẫn còn ấu trĩ, vẫn còn còi cọt, lệch lạc, bệnh hoạn.
Thế mà con không nhận ra được con người thật của mình,
con cứ nhởn nhơ, thỏa mãn,
tưởng rằng đời mình tự mình có thể lo được.

Lạy Chúa, xin cho con biết chăm lo cho tâm hồn mình,
như thánh Giuse đã chăm lo cho Chúa trong gia đình Nagiarét,
để Chúa được lớn lên trong con
và để Chúa trở thành ý nghĩa cuộc đời của con.