Home / Thánh Martinô - Suy Tư / Thánh Giuse 09 : Sứ Mệnh Người Cha Nuôi

Thánh Giuse 09 : Sứ Mệnh Người Cha Nuôi


Thánh Giuse Trong Thánh Kinh

Bài 9 : Sứ Mệnh Cao Cả
Người Cha Nuôi
Đấng Cứu Thế

“Ông phải đặt tên con trẻ là Giêsu” (Mt 1,21).


Khi làm phép cắt bì cho Hài Nhi Giêsu, thánh Giuse đặt tên cho Hài Nhi là Giêsu, đó là tên duy nhất mang lại ơn cứu độ (Cv. 4,12) và ý nghĩa chính của tên ấy đã được tỏ cho thánh Giuse vào lúc “truyền tin” cho người : “Ông phải đặt tên cho Con Trẻ là Giêsu, vì chính Người sẽ cứu dân mình khỏi tội lỗi” (Mt 1,21).

Khi đặt tên cho Hài Nhi theo dòng họ mình, thánh Giuse đã tỏ ra quyền làm cha hợp pháp của mình đối với Đức Giêsu, và, khi đặt tên đó, thánh Giuse công bố sứ vụ cứu độ của Hài Nhi” (Tông huấn Đấng gìn giữ Chúa Cứu Thế của ĐHG Gioan Phaolô II, số 12).

1. Tên của một người là chính con người ấy. Quan niệm của người Do thái và của cả chúng ta, coi trọng tên của một người, nhất là khi phải mở miệng đọc tên của Thiên Chúa, người Do thái đã đọc tránh đi. Làm như thế là họ tôn trọng chính tên gọi của Người, cũng giống như chúng ta khi tôn trọng một người trên, ta gọi người ấy theo chức vụ, tên thánh hoặc họ của người ấy thay vì chính tên tục.

Vâng lệnh thiên thần truyền mà đặt tên cho Đức Giêsu, thánh Giuse cũng là vâng lệnh Thiên Chúa để đón nhận Đức Giêsu vào trong xã hội, vào trong gia đình nhân loại; thánh Giuse vâng lệnh Thiên Chúa để giữ vai trò nuôi nấng dưỡng dục Đức Giêsu trong cuộc đời trần gian.

Ở đây, chúng ta thấy nổi bật thái độ vâng phục Thiên Chúa: Đức Giêsu đã” vâng phục chúa Cha cho đến chết, chết trên thánh giá” (Pl 2.6-11), Đức Maria cũng đã vâng phục Thánh Ý Thiên Chúa khi người thưa với sứ thần:” Tôi là tôi tá Thiên Chúa, xin thực hiện cho tôi như lời người nói” (Lc 1,38). Chính thánh Giuse, không phải bằng lời nói, nhưng bằng thái độ bằng việc làm, đã tỏ thái độ vâng phục đối với Thánh ý Thiên Chúa. Cả ba vị, ở đầu công trình nhập thể, cứu chuộc, đã nêu tấm gương sáng chói về Đức vâng phục Thánh ý Thiên Chúa cho mỗi người tín hữu trong Hội Thánh.

2. Tên “Giêsu” nói lên sứ mạng của Người: cứu dân Người thoát khỏi tội lỗi (Mt 1,21). Khi đặt tên cho Hài Nhi Giêsu, thánh Giuse đưa Hài Nhi vào thế giới, có một tên gọi để có thể xác định được trong nhân loại: hơn thế nữa, tên ấy còn mang theo một sứ mạng lớn lao là cứu thoát nhân loại. Vì thế đặt tên cho Hài Nhi cũng chính là công bố mầu nhiệm cứu độ ấy.

Cũng cần suy gẫm thêm điều này: Đức Giêsu đã thực hiện công trình cứu thoát nhân loại bằng con đường hạ mình hoàn toàn, như thánh Phaolô đã ghi lại trong một bài thánh thi cổ kính:

“Người vốn dĩ là Thiên Chúa,
mà không nghĩ phải nhất quyết duy trì
địa vị ngang hàng với Thiên Chúa

Nhưng đã làm cho mình hoá ra không,
mặc lấy thân nô lệ,
trở nên giống phàm nhân,
sống như người trần thế.

Người lại còn hạ mình,
vâng lời cho đến nỗi bằng lòng chịu chết,
chết trên cây thập tự.

Chính vì thế, Thiên Chúa đã suy tôn Người
và tặng ban danh hiệu
trổi vượt trên muôn ngàn danh hiệu,

Như vậy, khi vừa nghe danh thánh Giêsu,
cả trên trời dưới đất
và trong nơi âm phủ,
muôn vật phải bái quì:
và mọi loài phải mở miệng tuyên xưng:
“Đức Giêsu Kitô là Chúa”
để tôn vinh Thiên Chúa Cha.” (Pl.2,6-11)

Tên mà thánh Giuse, vâng lệnh thiên thần truyền, đặt cho Đức Giêsu, nay đã trở thành một Danh Hiệu khiến muôn loài trong vũ trụ phải xưng tụng, trở nên Danh Thánh mang lại ơn cứu độ cho mọi người, ngoài ra, “không có một Danh nào khác đã được ban cho nhân loại, để nhờ vào đó mà nhân loại được cứu độ” (Cv.4,12). Hành trình công bố Tin mừng cứu độ của Đức Giêsu của người Kitô hữu không thể không lấy gương vâng phục của Chúa Giêsu, của Đức Maria và thánh Giuse làm mẫu mực.