Home / Hiệp Thông / Rio 2013 : Đi bộ hai ngàn dặm để thấy đức Phanxicô

Rio 2013 : Đi bộ hai ngàn dặm để thấy đức Phanxicô

 

Chàng thanh niên đi bộ gần hai ngàn dặm
tới Rio để hi vọng thấy Đức Phanxicô

 

Trong lời chào mừng giới trẻ tại bãi biển Copacabana, Đức Phanxicô gọi các bạn trẻ ở đấy là các anh hùng. Nhưng trong số người trẻ hôm ấy, người nổi bật hẳn phải là Facundo, một thanh niên Argentina, 19 tuổi đã cuốc bộ 1,829 dặm từ quê nhà tới Rio de Janeiro.

Bản tin ngày 26 tháng 7 của CNA/EWTN cho hay vì không có khả năng trả tiền vận chuyển, Facundo đã quyết định cuốc bộ 1,829 dặm từ quê nhà tới Rio de Janeiro để được thấy vị giáo hoàng cậu ngưỡng mộ.

Facundo đã dành cả một tháng trường hầu như dọc dài qua suốt Châu Mỹ La Tinh, từ thị trấn nhà là Jujuy, Á Căn Đình, tới Rio, Brasil, tham dự biến cố hoàn cầu là Ngày Giới Trẻ Thế Giới.

Cậu cho hay: “Tôi muốn tới đây với người Jujuy nhưng tôi không có khả năng vì tôi phải trả 7,000 pesos (tương đương với 1,280 dollars Mỹ); đó là số tiền lớn… Tôi cứ xin cùng đi với họ, nhưng họ không để tôi đi”.

Tốt nghiệp trung học năm ngoái, Facundo cho biết chỉ được hướng dẫn nhờ chiếc bản đồ mà vị linh mục sở tại vẽ cho cậu. “Tôi lạc hoài ngay tại Á Căn Đình và tôi để mình được hướng dẫn khi đến Ba Tây. Nhưng tôi càng lạc hơn tại các thành phố lớn, như São Paulo chẳng hạn vì tôi chưa bao giờ ra khỏi thị trấn của mình và chưa bao giờ đi xe điện”.

Cậu cảm thấy bứt rứt mấy tháng nay khi thấy như có tiếng gọi phải đi dự Ngày Giới Trẻ Thế Giới nhưng lại sợ phải đi một mình. Cậu nhớ cậu còn thốt lên câu“Không, mình đi không được vì đâu có đủ tiền”.

Tuy nhiên, ngày 19 tháng 3, ngày sinh nhật của mình, cậu “bước vào nhà thờ để cầu nguyện. Có một vị linh mục ở đó và bỗng nhiên tôi bật khóc mà không hiểu tại sao”. Vì thế, khi linh mục hỏi lý do tại sao cậu khóc, cậu không trả lời được, nhưng cậu muốn xưng tội.

“Sau khi xưng tội, ngài hỏi tôi xem tôi có muốn đi dự Ngày Giới Trẻ Thế giới hay không, tôi ngước nhìn lên và thấy bức ảnh Đức Phanxicô với hai cánh tay rộng mở, tôi bèn nói: ‘có, con sẽ đi’”.

Vị linh mục cảnh giác cậu về những nguy hiểm dọc đường như bị người lạ cướp bóc chẳng hạn. Nhưng cậu trả lời “con bất kể”.

Vị linh mục rất lưỡng lự vì không biết cậu ngủ ở đâu và ăn uống ra sao, còn mẹ cậu cho rằng cậu điên. Facundo cho hay khi lên đường vào ngày 1 tháng 7, cậu rất phấn khởi và chỉ cho gia đình biết vào hôm trước.

Cậu bảo: “Gia đình tôi hỏi tại sao tôi lại đi sớm như thế và ai sẽ cùng đi với tôi, tôi chỉ nói là đi với Chúa Giêsu. Gia đình tôi bắt đầu khóc vì họ sợ quá, nhất là bà tôi, người sinh bệnh vì việc này”.

Tuy nhiên, mẹ cậu cũng cho cậu 600 pesos (tương đương với 110 dollars Mỹ) và cậu bắt đầu cuốc bộ tới Rio de Janeiro. Facundo nhận định: “Người đi balô tùy thuộc tiền bạc, nhưng tôi trở thành người hành hương thực sự vì người hành hương chỉ tùy thuôc đức tin”.

“Tôi vào các nhà thờ chỉ để cầu nguyện và ai cũng nhìn tôi, nhưng tôi bất cần vì tôi chỉ muốn đổ đầy con người mình với nhiều đức tin hơn nữa”.

Facundo cho hay khi tới biên giới Ba Tây, cậu chỉ còn 100 pesos (20 dollars Mỹ) nên cậu quyết định “không tùy thuộc tiền bạc nữa, chỉ tùy thuộc lời cầu nguyện thôi”.

Cậu bước qua Tượng Đức Mẹ Itatí và từ đó, cậu không ngừng nhắc cho mình nhớ “Đức Mẹ phù hộ mình và Chúa Giêsu đang đồng hành với mình”. Cậu bảo: “thách đố lớn nhất là khi vào Ba Tây, túi chỉ còn 13 dollars Mỹ, bụng đói và không biết ngôn ngữ”.

Facundo xin quá giang và một tài xế xe buýt cho cậu quá giang một chuyến và cho cậu xuống Nhà Thờ Chánh Tòa Iguazu, nơi cậu được nghe Thánh Lễ bằng tiếng Bồ Đào Nha lần đầu tiên và ngủ tại một trường của Dòng Phanxicô. Những người tại trường tặng cậu chuyến bay thẳng, nhưng cậu quyết định tiếp tục cuốc bộ với các đan sĩ khác từ Boston tới và họ cùng đi tới Rio với nhau, vì cậu nghĩ như thế sẽ là một cuộc hành hương tốt hơn và đẹp hơn.

Cậu miệt mài đi cả ngày lẫn đêm và khi sợ, chỉ biết đọc Kinh Mân Côi liên lỉ. Cậu cho hay: “Có lúc tôi cảm thấy đi hết nổi, nên chỉ còn biết khóc và cầu xin Chúa Giêsu che chở mọi người và cho ý Người được thể hiện”.

Sau hai ngày cuốc bộ với bụng rỗng và đôi giầy tơi tả, có người đàn ông từ São Paulo cho Facundo và các đan sĩ quá giang xe. “Chuyến đi rất gian nguy vì chúng tôi không có nơi nào để ngủ cả, chỉ biết đọc kinh Mân Côi”, cậu kể lại như thế.

Cậu tới Đền Đức Mẹ Aparecida một ngày trước Đại Hội Giới Trẻ. “Lúc ấy đang có một lễ hội diễn ra, nhờ thế tôi hiểu là mình rất gần rồi, nên bật khóc… Tôi gặp một linh mục Á Căn Đình và chúng tôi cùng tiến bước trong đói khát, nhưng cuối cùng, chúng tôi cũng tới được Rio. Tôi tuy đói nhưng rất hạnh phúc”.

Cậu bảo: Đức thánh cha luôn nói rằng người Kitô hữu là người hạnh phúc và thêm “tiền bạc không giá trị chi cả, nó chỉ đem lại an toàn, nhưng Chúa Giêsu mới đem lại cho bạn niềm tin tưởng và hy vọng”.

Facundo gặp một thiện nguyện viên Ngày Giới Trẻ Thế Giới. Anh gửi cậu tới một tu viện đối diện với bãi biển Rio để ngủ suốt tuần. Cậu cho hay: “nhưng trước khi tới bãi biển, tôi thích được thấy Đức thánh cha hơn. Tôi không thấy ngài khi ngài đi trên xe ngày hôm trước”.

Cậu cho hay: “hôm đó, tôi phải chọn giữa việc được thấy ngài và được tham dự Thánh Lễ, tôi đã chọn Thánh Lễ”. Cậu nhấn mạnh rằng cậu hy vọng có dịp nói với Đức Giáo Hoàng rằng ngài đúng “ta nên để Chúa Giêsu hướng dẫn, tôi đã làm điều này”.

Facundo nói thực tình: “Tôi muốn gặp Đức thánh cha Phanxicô, bởi vì các linh mục và các vị giám mục không lưu ý tới người nghèo; còn ngài, ngài trực tiếp sống với người nghèo như thể là anh em của họ… Thật là đáng khi được thấy một vị giáo hoàng biết lưu ý tới người nghèo. Đó là lý do tôi muốn gặp ngài. Tôi thực sự muốn thưa với ngài rằng theo chân Chúa Giêsu là điều đẹp đẽ xiết bao và ngài rất đúng”.