Home / Thông tin / Huynh đoàn Kitô Vua mừng lễ Giáng Sinh sớm

Huynh đoàn Kitô Vua mừng lễ Giáng Sinh sớm

                       

Hạnh phúc vì luôn có Chúa ở cùng

 + Xem clips hình

Trời vừa chớm đông, tuy không rét lắm, song cái lạnh se se, cộng thêm chút không khí nhộn nhịp ở các quầy hàng bán đồ lưu niệm khắp nơi trong thành phố cũng đủ khiến người ta háo hức. Vâng, cái tâm trạng háo hức tuy mỗi người mỗi khác, nhưng cho dù người Công Giáo hay người ngoài Công Giáo, hầu như ai nấy đều trông mong về một ngày hứa hẹn sẽ có nhiều lễ hội.

Đó là ngày lễ mừng Chúa Giáng Sinh, mừng ngày kỷ niệm Ngôi Hai Thiên Chúa nhập thể. Cùng với tâm tình ấy, và những ý nghĩa của ngày Chúa nhật II mùa Vọng, Huynh đoàn khuyết tật Kitô Vua dành trọn buổi họp mặt tháng này cho các hoạt động mừng lễ Giáng Sinh năm nay.


Như thường lệ, mở đầu cho buổi sinh hoạt là 5 phút cầu nguyện, rồi đến những thông tin cần thiết cho tháng tới. Kế đó, thầy đồng hành Giuse Đinh Văn Hán, OP. của chúng tôi thông báo cho mọi người về những gì sẽ diễn ra trong buổi sinh hoạt này. Mọi người phấn khởi vỗ tay tán thưởng sau khi nghe thầy đồng hành Giuse thông báo, cũng có người xuýt xoa tiếc là hôm nay bố Viễn (cha linh hướng) của chúng tôi vắng mặt.


Để sưởi ấm tình huynh đệ cho nhau, một đại diện trong ban điều hành, một anh chàng “độc nhãn” đứng ra làm quản trò, và chúng tôi cùng nhau chơi trò “Gọi tên nhau”. Vâng, không chỉ gọi tên nhau, mà trò chơi còn mang lại một ý nghĩa tích cực cho chúng tôi: Cho dẫu trong chúng tôi, kẻ thì mù, người thì què, có kẻ ngọng nghịu lắp bắp, nhưng mỗi người đều mang hình ảnh của Chúa Kitô, chúng tôi đều đẹp trong mắt nhau, các bạn ạ!


…Trò chơi tuy đơn giản, nhưng cũng vẫn có người bị phạm quy, khiến những tràng cười cứ rộ lên lấp cả không gian của phòng họp. Tiếng người quản trò qua micro lại bắt đầu vang lên:

– Chị Khuê là người đẹp nhất trong buổi họp này!

Chị Khuê: Tôi sao?

Tập thể: Chính cô!

Chị Khuê: Không phải tôi!

Tập thể: Vậy chứ ai?

Chị Khuê: Anh Sơn là người đẹp nhất trong buổi họp này!

Anh Sơn lúng túng không biết chọn gọi tên ai, mặc dù anh quen biết khá nhiều người, anh lắp bắp mãi chẳng nói được tên ai, thế nên thay vì được tặng một phần quà, anh Sơn đã nhận được phần thưởng là một chuỗi cười vui vẻ của tất cả mọi người. Người quản trò bắt đầu một cuộc gọi khác:

– Anh Lượng là người đẹp nhất trong buổi họp này!

Anh Lượng: Tôi sao?

Tập thể: Chính anh!

Anh Lượng: không phải tôi!

Tập thể: Vậy chứ ai?

Anh Lượng: Cô Lý là người đẹp nhất trong buổi họp này!

Chị Lý: Tôi sao?

Tập thể: Chính cô!

Chị Lý: Không phải tôi!

Tập thể: Vậy chứ ai?… Nhưng người quản trò đã ngừng cuộc chơi, vì phần quà tặng cho người đối đáp trôi chảy cuối cùng đã thuộc về chị Lý.


Phần hai của chương trình mừng lễ Giáng sinh hôm nay là phần ca hát. Chơi đàn cho chúng tôi là tay đàn khiếm thị Dương Hà. Mọi người được mời gọi hát những bài hát theo chủ đề mừng lễ Giáng Sinh, tuy nhiên, có những anh chị tỏ ý thích hát nhưng lại không thuộc bài hát Giáng Sinh nào, cũng được trao micro để hát những bài hát mà họ yêu thích. Vui nhất là anh Dương Hà B, anh đã cho chúng tôi thưởng thức một bài hát pha trộn, từ âm điệu vọng cổ, cũng bài hát ấy anh chuyển sang âm điệu chèo, rồi lại sang tân nhạc. Thật là tân cổ giao duyên, anh đã cho chúng tôi một dịp cười no bụng. Song, chính tiết mục “cây nhà lá vườn” này của anh lại tạo nên nét đáng yêu của một Huynh đoàn Khuyết tật Kitô Vua. Bởi chúng tôi đâu phải là những người được đến trường lớp học nhạc như bao nhiêu người khác, chúng tôi đang học cách sống hòa đồng cởi bỏ tự ty mặc cảm cho nhau.


Danh sách các ca viên đăng ký lên hát còn nhiều, song buổi sinh hoạt tạm dừng lại để mọi người có thời gian chuẩn bị tâm hồn dâng thánh lễ. Hôm nay, vì quá bận việc, cha linh hướng không tới dâng thánh lễ như thường lệ được, lên thầy đồng hành Giuse Đinh Văn Hán, OP. Đã mời cha Giuse Trần Văn Việt, OP. Tới dâng lễ cho Huynh đoàn. Ngài đã thay thế cha linh hướng ban bí tích hòa giải cho một số anh chị em trong chúng tôi, và sau đó đã cùng chúng tôi dâng thánh lễ trong một tâm tình sốt sắng.

Bài giảng của cha Việt nhắc nhở chúng tôi rằng: Mừng lễ Giáng Sinh không chỉ chuẩn bị cho những niềm vui của một mùa lễ hội, mà chính là sự chuẩn bị cho tâm hồn của mỗi người được trở nên bằng phẳng thẳng hơn, như những lời kêu gọi của thánh Gioan Tẩy Giả.

Dâng lễ xong, chúng tôi quay trở lại tiếp tục chương trình mừng lễ Giáng Sinh, với phần ba là phần ông già Noel trao quà. Mấy anh chị khiếm thị chỉ có thể nghe thấy tiếng lục lạc của ông già Noel, còn người khuyết tật vận động thì được nhìn thấy một ông già Noel độc nhãn trong dáng người thấp bé với một bộ quần áo màu đỏ rộng thùng thình… Tuy nhiên, đó lại là một trong số rất ít người của Huynh đoàn khả dĩ có thể đóng vai trò ấy, các bạn ạ! Nhưng đối với chúng tôi mọi sự thật đơn giản, chúng tôi chỉ cần những niềm vui nho nhỏ và gần gũi như thế là đã đủ hạnh phúc lắm rồi.


Ngay lúc đó, cũng có một tốp sinh viên sinh hoạt ở phòng bên, và họ đã cùng sang chung vui với Huynh đoàn chúng tôi một cách rất hồn nhiên và thân thiện. Các bạn sinh viên trẻ trung đã cùng hát với chúng tôi đầy hào hứng, cho dù các ca viên của Huynh đoàn Kitô hát chẳng ăn tiếng đàn, cho dù tiếng đàn của anh Hà phải vất vả chạy đuổi theo những ca từ của mấy vị “ca sĩ khuyết tật”, nhưng chúng tôi cảm thấy rất vui, vì mỗi người đã được sống những giây phút đơn thành bên nhau.


Miên man với những dòng suy nghĩ ấy, tôi cảm thấy Chúa Hài Đồng đang mỉm cười với chúng tôi, và đang chúc phúc cho chúng tôi. Chúng tôi thầm biết ơn những vị ân nhân, đặc biệt là quý cha và quý thầy dòng Đaminh đã tạo điều kiện cho anh chị em chúng tôi có được những giờ phút vui tươi đầy ý nghĩa đó. Nguyện xin Chúa Hài đồng sẽ ở mãi trong tâm hồn của các vị ấy, tôi thầm nói với Chúa như vậy. Ngoài kia tiếng nhạc Noel vẫn văng vẳng bên tai, và không khí se lạnh của những ngày đón chờ lễ Giáng Sinh làm tâm hồn tôi tràn ngập một cảm giác hạnh phúc, hạnh phúc vì tôi luôn có Chúa ở cùng!

Lucia Vũ Thủy