Home / Thông tin / Huynh đoàn Kitô Vua mừng bổn mạng 2013

Huynh đoàn Kitô Vua mừng bổn mạng 2013

 

Huynh đoàn khuyết tật Kitô Vua

Nhật ký một ngày vui

 

Mừng lễ bổn mạng hôm nay, Chúa nhật 24/11/2013, có nhiều điều mới điều vui đối với anh chị em khuyết tật trong Huynh đoàn Ki-tô Vua. Mới vì chúng tôi lần đầu tiên được sinh hoạt tại hội trường của giáo xứ Tân Sa Châu. Cha xứ và Ban mục vụ ở đó đã thương, giúp chúng tôi có một nơi thuận tiện cho buổi lễ đặc biệt này.

Những hoạt động sôi nổi của giáo xứ diễn ra ngay bên cạnh, khiến chúng tôi có cảm giác như trong ngày hội, làm cho mọi người thấy phấn khởi hơn lên. Mới vì chính anh chị em khuyết tật đã có thể tự đảm trách việc tổ chức những hoạt động vui chơi cho chính mình. Vui vì hôm nay chúng tôi được đón tiếp các anh chị em khuyết tật Gia đình Martin như những người thân lâu ngày gặp lại.

 

 

Càng vui hơn nữa, khi chúng tôi được sưởi ấm bằng tình thương của quý cha, quý thầy dòng Đa-minh, quý vị ân nhân, và sự giúp đỡ tận tình của các bạn sinh viên Mai Khôi (SV) cũng như các anh chị ở giáo xứ Tân Sa Châu. Tất cả đã tạo nên một không khí ấm áp tình yêu thương trong ngày lễ đặc biệt này. Thương nhất là thầy đồng hành của chúng tôi, “thân thầy ví xẻ làm đôi” được, vì hôm nay ngày vui của Huynh đoàn lại cũng là ngày vui của người em trai thầy nữa.

Từ sáng sớm, các bạn SV Mai Khôi đã cùng thầy đồng hành Giu-se có mặt tại nhà thờ Tân Sa Châu, họ tất bật chuẩn bị xe lăn, và những việc cần thiết để hỗ trợ cho những người khuyết tật chúng tôi. Sau khi vào chào cha xứ Tân Sa Châu và dặn dò chúng tôi mọi thứ, thầy Giu-se mới yên tâm về nhà dự đám cưới của em mình. Trong khi đó các bạn SV Mai Khôi bạn thì đẩy xe lăn, bạn thì dắt díu người mù đi vào hội trường, một tình tương thân tương trợ lan tỏa quanh chúng tôi…

8giờ45 các thành viên của Huynh đoàn Ki-tô Vua đã tề tựu đông đủ trong hội trường, mọi người cùng nhau tập dượt lại những bài hát đã chuẩn bị để đón tiếp quý khách. 9giờ00, anh chị em khuyết tật Gia đình Martin tiến vào hội trường trong khi Huynh đoàn Ki-tô Vua đang hát bài “Ngôi nhà của chúng ta”. Những ca từ chất chứa tình người bay lên rộn rã cả không gian: “Anh em chúng ta có chung một ngôi nhà. Anh em chúng ta có chung một người Cha… Tình yêu vô giá như là mầm cây lá gieo trồng rồi nở hoa vườn nhà ta thơm ngát…”

9giờ10 cha Giu-se Nguyễn Trọng Viễn, cha linh hướng của chúng tôi, phát biểu khai mạc cho buổi họp mặt mừng lễ bổn mạng của Huynh đoàn. Giọng nói của cha tuy đã quá quen thuộc với chúng tôi, nhưng hôm nay dường như đầy cảm xúc mới, phải chăng vì những sự mới mẻ ở chung quanh?

Sau đó là lời phát biểu của cha Vĩnh(cha linh hướng của gia đình Martin) và thầy Long(thầy đồng hành của gia đình Martin). Thầy Long như một người thân trở về nhà bởi thầy đã từng đồng hành với chúng tôi từ những năm 2007-2010. Rồi thì, hai bên trưởng nhóm phó nhóm giới thiệu nhau…

9giờ30 chúng tôi bắt đầu cho những hoạt động giao lưu sinh hoạt tập thể, không khí nhộn nhịp sôi nổi hẳn lên. Dẫn chương trình là tôi, một người khiếm thị, tuy có những hạn chế nhất định, song tôi tin rằng mọi người sẵn sàng chấp nhận tôi trong vai trò ấy, vì ở đây là những hoạt động của một cộng đồng người khuyết tật.

Khởi động chương trình là trò chơi giao lưu kết bạn, gọi tên nhau và mọi người đều đẹp trong mắt nhau. Chúng tôi gồm ba nhóm, Huynh đoàn Ki-tô Vua, Gia đình Martin và Sinh viên Mai Khôi, mỗi nhóm xướng tên của một số thành viên lên cho mọi người được biết để rồi họ sẽ gọi tên nhau. Trò chơi này tuy đơn giản, song có vẻ mới lạ với mọi người, thế nên những phần quà cho những ai đối đáp trôi chảy, vẫn còn ở lại khá nhiều với ban tổ chức.

Trò chơi đoán chữ: Một sợi dây giăng ngang sân khấu trước mặt mọi người gồm 11 bảng chữ cái, những bảng chữ này được bọc kín. Sau ba lượt đoán chữ, 4 bảng chữ cái đã được mở ra như sau: C  A  T   A

Những tiếng xì xèo bắt đầu nổi lên khắp hội trường, tôi đánh lạc hướng mọi người và quyết định chuyển sang giai đoạn hai: đoán từ. Tôi nói:

– “Bây giờ chúng ta sẽ đoán xem, hàng chữ trước mặt chúng ta là những từ nào. Đối với người mắt sáng, bảng chữ đã hiện ra trước mắt rất dễ đoán. Nhưng đối với anh chị em khiếm thị, điều này hơi khó. Tuy nhiên, các anh chị khiếm thị vẫn có thể chơi tốt trò chơi này, chỉ xin mọi người nhường quyền ưu tiên cho người mù đoán trước…

Các anh chị khiếm thị chú ý nghe mô tả để có thể tham gia đoán từ: Trước mặt chúng ta có một hàng chữ, gồm tất cả 11 chữ cái. 11 chữ cái này ghép thành 3 từ. Hiện giờ, những chữ cái đã xuất hiện trước mặt chúng ta như sau: Chữ thứ nhất là C, chữ thứ bốn là A, chữ thứ bảy là T và chữ cuối cùng cũng lại là A.”

Tôi lập đi lập lại điều này ba lần để cho người mù có thể hình dung, sau đó, tôi tuyên bố:

– “Anh chị khiếm thị nào có thể đoán trúng dòng chữ ở trước mặt chúng ta, sẽ là người trúng giải. Đây là một giải thưởng rất đặc biệt, anh chị em hãy cố gắng lên! Đừng nghĩ rằng mình không nhìn thấy thì không thể đoán trúng. Hãy dùng khả năng suy luận của cái đầu các anh chị ạ! Vũ Thủy đã từng chơi trò này với người sáng mắt, và đã nhiều lần thắng rồi! Cố lên!”

Tôi lại một lần nữa mô tả hiện trạng của hàng chữ ở trước mặt cho người mù nghe. Sự hối thúc của người dẫn chương trình xen lẫn tiếng giục giã của tập thể khiến cho các anh chị khiếm thị cảm thấy bớt e ngại. Chị Lâm, một phụ nữ mù trên 60 tuổi đã giơ tay xin được tham gia trò chơi. Tôi cũng cảm thấy hồi hộp, bởi tôi không biết rõ những người mù bẩm sinh có cùng cách suy luận như tôi hay không? Chị Lâm đã đoán trúng, và toàn bộ hàng chữ được mở ra, trước mắt mọi người là một dòng chữ đỏ tươi như màu máu con tim: “CHÚA KI-TÔ VUA”….

– “Vâng, chính là “CHÚA KI-TÔ VUA”, vị Vua của tình yêu, Vua của vũ trụ… Chúa Giê-su Ki-tô làm vua trong đau khổ. Người đã chiến thắng tử thần qua cái chết trên thập giá và đã khải hoàn Phục sinh. Ánh sáng của Chúa Ki-tô Phục sinh chiếu giãi trên tất cả chúng ta, và giờ đây chúng ta có bổn phận phải đem ánh sáng ấy thắp sáng lên giữa lòng đời”.

Tôi mời gọi tập thể hát bài “Hãy thắp sáng lên” với sự dẫn đầu của tay đàn khiếm thị Dương Hà và giọng hát solo của chàng nghệ sĩ mù tên Công Trường…

Tiết mục vui của nhóm SV do hoạt náo viên tên là Đông khiến chúng tôi có những trận cười sảng khoái. Rồi tất cả các bạn SV cùng hát cho chúng tôi nghe bài “Ôi, cuộc sống mến thương”. Các bạn trẻ đã đem đến cho chúng tôi một cảm giác trẻ trung sôi nổi và thương mến.

Tiết mục góp vui của Gia đình Martin do một anh chàng chống nạng tên là Bích phụ trách. Anh Bích triển khai trò chơi đối đáp giữa hai đội A và Ô trong trò chơi hát Lục Vân Tiên, cũng góp phần đem lại không khí sôi động. Tuy đang vui, nhưng rất tiếc, anh Bích đã phải dừng trò chơi lại, vì sắp đến giờ dâng thánh lễ.

Chúng tôi kết thúc buổi sinh hoạt vui chơi bằng bài hát “Con đường Giêsu”. Cha Vĩnh lúc này cũng đã “ngứa ngáy” tay chân lắm rồi, ngài đã lên sân khấu và tôi vội đưa cho ngài cái micro tốt nhất trong hội trường: “Cha hát giùm con đi, con bị khan tiếng rồi, không lên nổi cung đàn của anh Dương Hà nữa”.

Vậy là cha Vĩnh và Thu Huyền, hai người thay phiên nhau hát phần phiên khúc. Cả hội trường vang rộn tiếng hát, tiếng đàn với những ca từ: …theo Giê-su ta đi về khắp đất trời. Đời tươi, trong Giê-su bên nhau phục vụ vui sống. Hạnh phúc, qua Giê-su ta yêu và được yêu mãi…”

10 giờ 15 mọi người giải lao, chuẩn bị tâm hồn dâng thánh lễ. Các bạn SV Mai Khôi tập hát cho cộng đoàn, và đảm trách phần hát lễ một cách sốt sắng.

10giờ30 thánh lễ mừng bổn mạng của Huynh đoàn Ki-tô Vua bắt đầu. Thánh lễ hôm nay thật long trọng vì là một thánh lễ có tới 3 linh mục: cha linh hướng của Ki-tô Vua, cha linh hướng của gia đình Martin và cha linh hướng của nhóm sinh viên Mai Khôi cùng đồng tế. Trước thánh lễ, tôi còn được nghe thầy Cao thì thầm vào tai: “Mình có một cha người Mỹ ghé thăm”…Và một bạn kể cho tôi nghe rằng cha xứ Tân Sa Châu cũng đã lên gian cung thánh chuẩn bị dâng lễ, nhưng có người lên nói nhỏ vào tai cha điều gì đó, và thấy cha phải vội ra đi…

Tôi để những niềm vui đó, tập trung vào thánh lễ, vì tôi còn phải chuẩn bị đọc Thánh Thư bằng chữ nổi, đây là lần đầu tiên tôi đọc Thánh Thư bằng chữ nổi trước một cộng đoàn… Nhưng rồi mọi việc cũng trôi chảy. Tạ ơn Chúa!

Hội trường chật kín người. Có một số người dân tộc thiểu số thường dâng thánh lễ ở đây mỗi sáng Chúa nhật, hôm nay họ phải lên lầu để nhường hội trường này lại cho chúng tôi, nhưng thấy chúng tôi ở đó họ cũng vào cùng chúng tôi dâng thánh lễ…

11giờ30 chúng tôi ăn trưa ngay tại hội trường, với sự giúp đỡ tận tình của các chị đầu bếp giáo xứ Tân Sa Châu. Các bạn SV Mai Khôi thì giúp di chuyển bàn ăn và đưa những anh chị tật nặng vào tận chỗ ngồi.

Mỗi phần ăn đã được dọn lên trong một chiếc khay trông khá thịnh soạn. Tôi hân hạnh được ngồi gần cha Hann người Mỹ, nhưng chúng tôi cũng chẳng nói chuyện được nhiều, vì không khí chung quanh rất huyên náo, mà tiếng Anh của tôi thì kém… Chúng tôi chỉ hỏi thăm nhau những câu xã giao mà thôi!

Buổi họp nào rồi cũng phải chia tay, bữa tiệc nào rồi cũng đến lúc phải tàn, tôi ngồi ở một chiếc ghế gần cửa ra vào, chào tiễn biệt mọi người. Mấy anh chị ở gia đình Martin còn hứa hẹn với tôi, họ sẽ gặp lại tôi vào dịp lễ hội Noel sắp tới ở Trung Tâm Mục Vụ Sài Gòn…

Khi chỉ còn lại mấy người trong ban điều hành chúng tôi, cùng với các bạn SV Mai Khôi, những người đến sớm nhất và cũng là những người ở lại sau cùng, chúng tôi cùng chụp ảnh lưu niệm với nhau. Lúc này, tôi mới nghe thấy tiếng thầy Cao đùa giỡn một cách sảng khoái. Thầy Cao là người âm thầm nhất từ sáng đến giờ, thầy đã nhận mọi trách nhiệm do thầy đồng hành của chúng tôi ủy thác, tôi biết để phục vụ cho hơn 100 người khuyết tật không phải là chuyện đơn giản… và mọi sự các thầy đâu để chúng tôi phải mồ côi…

Thay mặt cho toàn thể anh chị em khuyết tật Huynh đoàn Ki-tô Vua, tôi hết lòng cảm ơn quý vị ân nhân: quý cha, quý thầy, quý vị hảo tâm ẩn danh, các bạn sinh viên Mai Khôi, và đặc biệt là cha xứ Tân Sa Châu cùng tất cả các anh các chị phục vụ tại giáo xứ đã nhiệt tình nâng đỡ chúng tôi. Nguyện xin Chúa Ki-tô Vua đổ tràn tình yêu và những hồng ân của Ngài xuống trên quý vị.

Lucia Vũ Thủy

Click xem hình lớn hơn