Home / Thánh Martinô - Suy Tư / Hãy đầy dẫy Chúa Thánh Thần…

Hãy đầy dẫy Chúa Thánh Thần…

 

 

Theo truyền thống, hàng năm, sau lễ Chúa Giê-su thăng thiên, toàn thể Giáo Hội mừng lễ Chúa Thánh Thần hiện xuống. Có thể nói rằng, Chúa Thánh Thần hiện xuống là biến cố quan trọng nhất liên quan đến Giáo Hội, đến niềm tin Ki-tô giáo.

Thật vậy, không có biến cố Chúa Thánh Thần hiện xuống sẽ không có ngày “khai sinh” Giáo Hội. Không có biến cố Chúa Thánh Thần hiện xuống sẽ không có một Giáo Hội “Duy Nhất – Thánh Thiện – Công Giáo – Tông Truyền”.

Quan trọng là vậy, nhưng đáng tiếc thay!  Không ít người tín hữu Công Giáo lơ là tới sự hiện diện của Chúa Thánh Thần. Không ít người chỉ biết đến Chúa Thánh Thần trong ngày “lễ thêm sức”, rồi sau đó, khi trưởng thành thì thường lãng quên.

Thật sai lầm khi để cho đời sống đức tin của ta thiếu vắng Chúa Thánh Thần, vì Đức Giê-su đã có lời dạy, rằng: “Không ai có thể thấy Nước Thiên Chúa, nếu không được sinh ra một lần nữa bởi ơn trên… Không ai có thể vào Nước Thiên Chúa, nếu không sinh ra bởi nước và Thần Khí.” (Ga 3, 3…5)

Đức Giê-su không truyền dạy điều này như thể là một lời truyền dạy của một lý thuyết gia. Ngay sau khi trổi dậy từ cõi chết, Ngài đã ban ngay Thần Khí cho các môn đệ.

Việc này đã được thánh Mát-thêu ghi lại rất rõ: hôm đó đúng “vào chiều ngày thứ nhất trong tuần”, Đức Giêsu đã hiện đến với các môn đệ. Và, không một giây phút chần chờ, Ngài đã nói với các ông: “Bình an cho anh em”.

Hôm đó, với hai lần gửi lời chúc bình an vẫn chưa phải là đặc ân Ngài ban cho các ông. Mà, đặc ân lớn nhất, đó là, Đức Giêsu “Thổi hơi vào các ông và bảo: Anh em hãy nhận lấy Thánh Thần” (x.Ga 20, 22).

Với thánh sử Luca, ngài đã ghi lại sự kiện các môn đệ “nhận lấy Thánh Thần” rất trang trọng. Câu chuyện đã được ghi lại trong sách Công Vụ như sau:

Hôm đó, đúng vào ngày lễ Ngũ Tuần, trong khi các môn đệ “đang tề tựu”, bỗng nhiên, “từ trời phát ra một tiếng động, như tiếng gió mạnh ùa vào đầy cả căn nhà, nơi họ đang tụ họp”.

Và rồi tiếp đó, các ông thấy “xuất hiện những hình lưỡi giống như lưỡi lửa tản ra đậu xuống từng người một”. Mười một đôi mắt của các ông như bị thôi miên bởi những “hình lưỡi giống như lưỡi lửa” đó.

Lạ thật! Chẳng ai bị cháy đầu cả… Không cháy đầu, nhưng tâm hồn của các ông như bị thiêu đốt bởi sức nóng, một sức nóng vô hình, một sự “vô hình” đã có lần được Đức Giê-su nói đến, rằng “không biết… từ đâu đến và… đi đâu”.

Vâng, sức nóng ấy chính là “Thần Khí Chúa”,  Đấng mà Đức Giê-su đã nói đến, rằng “Thầy sẽ xin Chúa Cha và Người sẽ ban cho anh em một Đấng Bảo Trợ khác để ở với anh  em luôn mãi”.

Lời hứa đó, nay đã trở thành hiện thực trong ngày lễ ngũ tuần. Hôm đó, tác giả sách Công Vụ cho biết: “Và ai nấy đều được tràn đầy ơn Thánh Thần” (x.Cv 2, 2).

Vâng, đúng là các môn đệ “tràn đầy ơn thánh thần”. Một trong các ơn Chúa Thánh Thần đã ban cho các môn đệ, đó là: Các ông có thể “nói các thứ tiếng khác, tùy theo khả năng Thánh Thần ban cho”.

Hôm đó,  “các dân thiên hạ” đã phải “kinh ngạc vì ai nấy đều nghe các ông nói tiếng bản xứ của mình” (Cv 2,6). Dù là: “người Roma hay người Do Thái… người đảo Cơrêta hay ngưởi Ảrập”. Tất cả mọi người đều được nghe các môn đệ: “loan báo những kỳ công của Thiên Chúa” (Cv 2,11).

Thánh Thần Chúa còn ban cho các môn đệ “ơn can đảm”. Thật vậy, các môn đệ, tiêu biểu là tông đồ Phê-rô không còn nhát đảm, như trước đây đã nhát đảm chối Thầy, thay vào đó là lòng can đảm nói lên sự thật, sự thật về một Thầy Giê-su, chính là người “Thiên Chúa đã đặt Người làm Đức Chúa và là Đấng Ki-tô” (x.Cv 2, …36).

Chưa hết, hôm đó, nhờ ơn Thánh Thần Chúa, các tông đồ đã can đảm cáo trách mọi người “Hãy sám hối, và mỗi người hãy chịu phép rửa nhân danh Đức Giêsu Kitô, để được ơn tha tội”.

Và quả thật, những lời cáo trách đó đã làm cho nhiều người “đau đớn trong lòng”. Thánh Thần Chúa đã tác động tâm hồn “khoảng ba ngàn người theo đạo”, cũng như sau này “cộng đoàn mỗi ngày có thêm những người được ơn cứu độ” (x.Cv 2,…47).

Thời đại Thiên Chúa sáng tạo đã qua. Thời kỳ Thiên Chúa cứu chuộc đã hoàn tất qua biến cố “Chết và sống lại” của Đức Giê-su Ki-tô. Và hôm nay, chúng ta đang sống trong thời kỳ cuối cùng – thời kỳ ẩn điển Chúa Thánh Thần.

Hãy nhớ rằng, khi chúng ta tin Chúa, Thần Khí Chúa sẽ bước vào cuộc  đời ta, chúng ta bắt đầu có một cuộc sống mới, một cuộc sống có Chúa Thánh Thần ở cùng, như lời Đức Giê-su nói: “Ai khát, hãy đến với tôi, ai tin vào tôi, hãy đến mà uống! Như Kinh Thánh đã nói: Từ lòng Người, sẽ tuôn chảy những dòng nước hằng sống. Đức Giê-su muốn nói về Thần Khí mà những kẻ tin vào Người sẽ lãnh nhận” (x.Ga 7, 38-39). Thế nên, đã là một Kitô hữu, chúng ta phải xem lại và tự hỏi, tôi đã thật sự có Chúa Thánh Thần!

Làm sao để biết chúng ta có Chúa Thánh Thần? Thưa, hãy làm một cuộc trắc nghiệm, đó là hãy tự hỏi: tôi có “Hoa trái của Thần Khí” trong tôi! Đó là tôi có: lòng bác ái, sự nhẫn nhục, sự bình an, lòng từ tâm, sự trung tín và sự hiền hòa, sống tiết độ, trong tôi!

Một kinh nghiệm để có được Chúa Thánh Thần, đó là: sự kêu cầu, sự khao khát, như lời Đức Giê-su đã truyền dạy: “Vậy nếu anh  em vốn là những kẻ xấu mà còn biết cho con cái mình của tốt lành, phương chi Cha trên trời lại không ban Thánh Thần cho những kẻ kêu xin Người sao?”

Và, cuối cùng, để ân điển của Chúa Thánh Thần luôn ở trong ta, không gì tốt hơn là  noi gương vua David xưa, xem ngài như là mẫu mực cho đời sống đức tin của mình, hãy như ngài: “Phải làm sao cho đường lối mình trong sạch? Phải cẩn thận theo lời Chúa? … Giấu lời Chúa trong lòng tôi, để tôi không phạm tội cùng Chúa” (x.Tv 119, 9-10). Phải giấu-lời-Chúa-trong-lòng-tôi… tôi mới có thể “đầy dẫy Chúa Thánh Thần”.

Vâng, như đã nói ở trên, hôm nay là ngày sinh nhật Giáo Hội. Thế nên, không gì tốt hơn là chúng ta gửi đến cho nhau lời nguyện xin, xin Chúa ban cho mỗi chúng ta ơn được “Đầy dẫy Chúa Thánh Thần”.

Petrus.tran