Home / Nghe giảng - Sống Lời Chúa / Cn Phục Sinh 01 : Tảng đá và ngôi mộ trống.

Cn Phục Sinh 01 : Tảng đá và ngôi mộ trống.

Cn Phục Sinh 01 : Tảng đá và ngôi mộ trống.
Ga 20, 1-9

Đang khi thế quyền Roma vui mừng vì đã triệt tiêu được một mầm mống nổi loạn và thần quyền Do Thái “phấn khởi hồ hởi” vì đã “xóa sổ một nhóm tà đạo” mà tên cầm đầu là Giêsu Nazareth; thì nhóm các môn đệ của Ngài ẩn náu trong một ngôi nhà : “các cửa đều đóng kín, vì các ông sợ người Do Thái” (Ga 20,19).

Hai ngày trôi qua một cách nặng nề. Nặng nề bởi những băng khoăng, những ưu tư và phiền muộn. Nhớ lại những gì Ông Thầy của mình đã nói hôm ở Galilê; các ông không khỏi bần thần : “Con người sẽ bị nộp vào tay người đời, họ sẽ giết chết Người, và ba ngày sau khi bị giết chết, Người sẽ sống lại” (Mc 9,31).

Không bần thần sao được ! Thầy nói “y như kinh”… Thầy đã bị bắt; đã bị nhục mạ… đánh đòn và cuối cùng là bị chết treo trên thập giá tại đồi Golgotha…

Và giờ đây, bốn mươi tám tiếng đồng hồ đã trôi qua. Bình minh của ngày thứ ba sắp ló dạng… Sao vẫn chưa thấy động tĩnh gì nhỉ ! Hay là… hay là !!!

Khi các ông còn đang thì thầm to nhỏ với nhau thì những bước chân chạy huỳnh huỵch của Maria Macdala đã phá tan bầu khí tỉnh lặng. Với khuôn mặt đầy sự căng thẳng; bà ta lắp ba lắp bắp nói với Simon Phêrô : “(tôi) thấy tảng đá đã lăn ra khỏi mộ” rồi ! Giọng nói của bà ta mỗi lúc một dồn dập hơn : “Người ta đã đem Chúa đi khỏi mộ; và chúng tôi chẳng biết họ để Người ở đâu. “ (Ga 20,1-2).  

Không một phút chần chừ. “Phêrô và môn đệ kia đi ra mộ” (c.3). Hai ông chạy bán sống bán chết. Một quang cảnh không thể tin được. Ngôi mộ đã bị xới tung lên. Ngôi mộ trống rỗng… Chỉ còn : “những băng vải để ở đó, và khăn che đầu của Đức Giêsu” (Ga 20, 6).

Câu chuyện được kể tiếp rằng : “Ông đã thấy và đã tin” (Ga 20, 8). Vâng, chỉ có hai hiện tượng : “tảng đá đã lăn ra khỏi mộ” và “ngôi mộ trống” thế mà các ông tin rằng : “Đức Giêsu phải trổi dậy từ cõi chết” (Ga 20, 9).

Một chút tâm tình…

Thật ra các môn đệ không phải một sớm một chiều đã đặt niềm tin vào sự Phục Sinh của Đức Giêsu. Maria Macdala dẫu đã làm chứng rằng : “(Khi) vào trong mộ, các bà thấy một người thanh niên ngồi bên phải, mặc áo trắng; các bà hoảng sợ. Nhưng người thanh niên liền nói : “Các bà tìm Đức Giêsu Nazareth, Đấng bị đóng đinh chứ gì ! Người đã trỗi dậy rồi, không còn đây nữa”. (Mc 16, 5-6).

Ôi ! tệ thật… niềm tin của các ông lúc đó có thể nói rằng : “Nửa tin nửa ngờ tên lại trùng tên”… Thật vậy, dù đã được Maria Macdala nói : “Người đang sống và bà đã thấy Người, các ông vẫn không tin” (Mc 16, 11). Sự “hoài nghi” vẫn còn len lỏi trong tâm hồn các ông. Vì thế đã có lần khi Đức Giêsu hiện ra : “đứng giữa các ông… các ông (lại) kinh hồn bạt vía, tưởng là thấy ma” (Lc 24, 36-37).    

Kết thúc bốn mươi ngày Phục Sinh với nhiều lần hiện ra củng cố lòng tin các môn đệ. Đức Giêsu : “Người mở trí cho các ông hiểu Kinh Thánh. Người nói : Có lời Kinh Thánh chép rằng : Đấng Kitô phải chịu khổ hình, rồi ngày thứ ba, từ cõi chết sống lại; phải nhân danh NGƯỜI  mà rao giảng cho muôn dân”. (Lc 24,45). Và chỉ đến khi nhận lãnh ơn Thánh Thần trong ngày lễ Ngũ Tuần; các ông mới thực sự tin rằng : “Thiên Chúa đã làm cho Người sống lại, giải thoát Người khỏi những đau khổ của cái chết” (Cv 2,24).

Một phút suy tư…

Nếu xưa kia các thượng tế và kỳ mục dùng thủ đoạn hối lộ : “cho lính một số tiền lớn” (Mt 28,12) để họ vu khống lên rằng : “các môn đệ của (Giêsu) đã đến lấy trộm xác” hòng xuyên tạc niềm tin vào Đức Giêsu Phục Sinh. Thì hôm nay – Satan – qua một vài cá nhân hoặc một vài  tập-thể-tà-quyền; vẫn kiên trì dùng  những thủ đoạn đó. Họ đưa ra những sự lừa dối rất thâm độc để tấn công Hội Thánh Chúa; đả phá sự Phục Sinh của Đức Giêsu Kitô.

Một “the Da Vinci code”.  Một “the Gospel of Judas Iscariot” v.v…là những ví dụ điển hình. Đó là chưa kể đến những triết lý mù quáng cho rằng Thượng Đế đã chết, những chủ thuyết vô thần duy vật nghĩ rằng : tôn giáo là thuộc phiện của nhân dân, những phương tiện thông tin đại chúng với những lời dối trá  “Láo To”. Nó chẳng khác nào những tảng đá hoài nghi, những tảng đá kiêu ngạo dùng để che lấp ngôi mộ tâm hồn của mỗi chúng ta.

Làm thế nào để : “lăn tảng đá ra khỏi cửa mộ (tâm hồn) … ta đây ?” (Mc 16, 3)…Thưa rằng : chính Lời Chúa qua Kinh Thánh và Thánh Truyền. Tông đồ Gioan đã nói rằng: “những điều đã được chép ở đây là để anh em tin” (Ga 20, 31). Và Hội Thánh – dẫu cho có bị ngàn năm bách hại –  vẫn chẳng từng tuyên xưng : “Ngày thứ ba Người sống lại như lời Thánh Kinh” đó sao…

Nhưng hơn hết để niềm tin Đức Giêsu Phục Sinh vững mạnh; không gì tốt hơn là hãy nguyện xin Thiên Chúa ban cho chúng ta : “sức mạnh Thánh Thần”. Bởi : “khi Người ngự xuống trên (chúng ta)”. Chúng ta không còn “phân vân… sợ hãi cúi gầm xuống mặt đất” (Lc 24, 4-5) ngồi lì nơi ngôi-mộ-trống nữa. Trái lại, nhờ “Thánh Thần ngự xuống trên (chúng ta). … Chúng ta sẽ trở thành chứng nhân” (Cv 1, …3). Chứng nhân cho niềm tin về sự Phục Sinh của Đức Kitô.        

Phục Sinh 2010
Petrus.tran