Home / Hiệp Thông / Anh Ấy Chưa Bao Giờ Trưởng Thành

Anh Ấy Chưa Bao Giờ Trưởng Thành

 

16 Tháng Tám

Anh Ấy Chưa Bao Giờ Trưởng Thành

grace_of_god_zoomNgày 16/8 kỷ niệm ngày qua đời của Elvis Presley, ca sĩ  được xem như là thần tượng của nhạc Rock tại Hoa Kỳ trong thập niên 70.

Xuất thân từ một gia đình nghèo, lại mang tính nhút nhát, Elvis thường trở thành trò  cười cho bạn bè trong lớp. Nhưng luôn  ôm ấp trong mình giấc mơ  trở thành ca sĩ, Elvis đã thắng được tính nhút nhát của mình để trở thành một ngôi sao sáng chói trong nền âm nhạc Mỹ quốc…

 

Danh vọng và tiền bạc đến quá  nhanh khiến Elvis không kịp chuẩn bị  cho mình một triết lý sống vững chắc. Anh mua cho người mẹ một ngôi biệt thự  lộng lẫy xa hoa. Cá nhân anh thì lại vung vãi tiền bạc trong không biết bao nhiêu thú vui phù phiếm. Cuộc hôn nhân đầu tiên đã đổ vỡ, chỉ để lại cho anh cay đắng buồn phiền…

Sự  ái mộ của dân chúng dường như  không đủ để lấp  đầy khoảng trống vắng quá  lớn trong tâm hồn anh. Ma túy và  các thứ thuốc an thần cũng không đủ hiệu lực để xoa dịu bao nỗi khắc khoải trong anh…

Buổi sáng ngày 16/8/1977, sau một  đêm thức trắng để đọc sách, Elvis đã được tìm thấy trong phòng tắm của anh, mặt  úp xuống sàn nhà, sau một cơn chống trả  mãnh liệt với tử thần… Anh đã tắt thở ngay sau khi được trở vào bệnh viện.

Priscilla, người vợ đầu tiên của Elvis đã thốt lên như sau: “Cái chết của Elvis khiến tôi nghĩ nhiều về chính cái chết của tôi… Tôi chợt nhận ra rằng tôi cần phải chia sẻ  với người khác nhiều hơn. Khi trở thành một ngôi sao trong nền âm nhạc, Elvis còn quá trẻ để có thể biết cách sử dụng tiền tài, danh vọng đang đến với anh. Anh chỉ là một nạn nhân. Anh bị hủy diệt bởi chính những người ái mộ anh. Anh cũng là nạn nhân của chính hình ảnh mà anh đã tự tạo ra. Anh chưa bao giờ sống như một người thực sự, anh chưa bao giờ trưởng thành, anh chưa bao giờ ra khỏi cái vỏ ốc ấm áp của anh để cảm nghiệm được thế giới bên ngoài”.

Bảo rằng tiền bạc, danh vọng không làm cho con người hạnh phúc có lẽ cũng bằng thừa. Biết bao nhiêu người đã đi tìm hạnh phúc trong của cải chóng qua ở đời này, rốt cục, họ chỉ gặp thất vọng, chán nản ê chề… Thánh Augustinô đã được coi như là một hiện thân của một cuộc tìm kiếm không ngừng. Tìm kiếm hạnh phúc trong hiểu biết, tìm kiếm hạnh phúc trong khoái lạc v.v…, tất cả chỉ để lại trong tâm hồn ngài nỗi trống vắng ê chề. Cuối cùng ngài đã tìm ra chân lý: “Lạy Chúa, Chúa dựng nên con cho chính Chúa, tâm hồn con chỉ ngơi nghỉ khi được yên nghỉ trong Chúa…”.

Phải, chỉ có Chúa mới có thể lấp đầy nỗi khao khát hạnh phúc trong lòng người… Người Kitô  chúng ta luôn được mời gọi để tìm kiếm Chúa trong những cái chóng qua ở đời này. Giá trị  cao cả nhất để chúng ta đeo đuổi không phải là tiền của, danh vọng, nhưng chính là Chúa và những giá trị của Nước Trời.