Home / English Mass / 13th Sunday in Ordinary Time (Eng-Vie)

13th Sunday in Ordinary Time (Eng-Vie)

 

 

13th Sunday in ordinary time

Wis 1:13-15,2:23-24 ; 2Cor 8:7,9,13-15

Chúa Nhật 13 Thường Niên

Kn 1:13-15,2:23-24 ; 2Cr 8:7,9,13-15

Gospel Mark 5:21-43 or 5:21-24, 35b-43

21 When Jesus had crossed again (in the boat) to the other side, a large crowd gathered around him, and he stayed close to the sea.

22 One of the synagogue officials, named Jairus, came forward. Seeing him he fell at his feet

23 and pleaded earnestly with him, saying, “My daughter is at the point of death. Please, come lay your hands on her that she may get well and live.”

24 He went off with him, and a large crowd followed him and pressed upon him.

25 There was a woman afflicted with hemorrhages for twelve years.

26 She had suffered greatly at the hands of many doctors and had spent all that she had. Yet she was not helped but only grew worse.

27 She had heard about Jesus and came up behind him in the crowd and touched his cloak.

28 She said, “If I but touch his clothes, I shall be cured.”

29 Immediately her flow of blood dried up. She felt in her body that she was healed of her affliction.

30 Jesus, aware at once that power had gone out from him, turned around in the crowd and asked, “Who has touched my clothes?”

31 But his disciples said to him, “You see how the crowd is pressing upon you, and yet you ask, ‘Who touched me?'”

32 And he looked around to see who had done it.

33 The woman, realizing what had happened to her, approached in fear and trembling. She fell down before Jesus and told him the whole truth.

34 He said to her, “Daughter, your faith has saved you. Go in peace and be cured of your affliction.”

35 While he was still speaking, people from the synagogue official’s house arrived and said, “Your daughter has died; why trouble the teacher any longer?”

36 Disregarding the message that was reported, Jesus said to the synagogue official, “Do not be afraid; just have faith.”

37 He did not allow anyone to accompany him inside except Peter, James, and John, the brother of James.

38 When they arrived at the house of the synagogue official, he caught sight of a commotion, people weeping and wailing loudly.

39 So he went in and said to them, “Why this commotion and weeping? The child is not dead but asleep.”

40 And they ridiculed him. Then he put them all out. He took along the child’s father and mother and those who were with him and entered the room where the child was.

41 He took the child by the hand and said to her, “Talitha koum,” which means, “Little girl, I say to you, arise!”

42 The girl, a child of twelve, arose immediately and walked around. (At that) they were utterly astounded.

43 He gave strict orders that no one should know this and said that she should be given something to eat.

Phúc Âm Mác-cô 5:21-43 hoặc 5:21-23, 35b-43

21 Đức Giêsu xuống thuyền, lại trở sang bờ bên kia. Một đám rất đông tụ lại quanh Người. Lúc đó, Người đang ở trên bờ Biển Hồ.

22 Có một ông trưởng hội đường tên là Giaia đi tới. Vừa thấy Đức Giêsu, ông ta sụp xuống dưới chân Người,

23 và khẩn khoản nài xin: “Con bé nhà tôi gần chết rồi. Xin Ngài đến đặt tay lên cháu, để nó được cứu thoát và được sống.”

24 Người liền ra đi với ông. Một đám rất đông đi theo và chen lấn Người.

25 Có một bà kia bị băng huyết đã mười hai năm,

26 bao phen khổ sở vì chạy thầy thuốc đã nhiều đến tán gia bại sản, mà vẫn tiền mất tật mang, lại còn thêm nặng là khác.

27 Được nghe đồn về Đức Giêsu, bà lách qua đám đông, tiến đến phía sau Người, và sờ vào áo của Người.

28 Vì bà tự nhủ: “Tôi mà sờ được vào áo Người thôi, là sẽ được cứu.”

29 Tức khắc, máu cầm lại, và bà cảm thấy trong mình đã được khỏi bệnh.

30 Ngay lúc đó, Đức Giêsu thấy có một năng lực tự nơi mình phát ra, Người liền quay lại giữa đám đông mà hỏi: “Ai đã sờ vào áo tôi ?”

31 Các môn đệ thưa: “Thầy coi, đám đông chen lấn Thầy như thế mà Thầy còn hỏi: “Ai đã sờ vào tôi ?”

32 Đức Giêsu ngó quanh để nhìn người phụ nữ đã làm điều đó.

33 Bà này sợ phát run lên, vì biết cái gì đã xảy đến cho mình. Bà đến phủ phục trước mặt Người, và nói hết sự thật với Người.

 

34 Người nói với bà ta: “Này con, lòng tin của con đã cứu chữa con. Con hãy về bình an và khỏi hẳn bệnh.”

35 Đức Giêsu còn đang nói, thì có mấy người từ nhà ông trưởng hội đường đến bảo: “Con gái ông chết rồi, làm phiền Thầy chi nữa ?”

36 Nhưng Đức Giêsu nghe được câu nói đó, liền bảo ông trưởng hội đường: “Ông đừng sợ, chỉ cần tin thôi.”

37 Rồi Người không cho ai đi theo mình, trừ ông Phêrô, ông Giacôbê và em ông này là ông Gioan.

38 Các ngài đến nhà ông trưởng hội đường. Đức Giêsu thấy người ta khóc lóc, kêu la ầm ĩ.

39 Người bước vào nhà và bảo họ: “Sao lại náo động và khóc lóc như vậy? Đứa bé có chết đâu, nó ngủ đấy!”

40 Họ chế nhạo Người. Nhưng Người bắt họ ra ngoài hết, rồi dẫn cha mẹ đứa trẻ và những kẻ cùng đi với Người, vào nơi nó đang nằm.

41 Người cầm lấy tay nó và nói: “Talithakum”, nghĩa là: “Này bé, Thầy truyền cho con: chỗi dậy đi !”

 

42 Lập tức con bé đứng dậy và đi lại được, vì nó đã mười hai tuổi. Và lập tức, người ta kinh ngạc sững sờ.

43 Đức Giêsu nghiêm cấm họ không được để một ai biết việc ấy, và bảo họ cho con bé ăn.

Interesting Details

  • (v 22) While most of the Jewish religious authorities looked on Jesus as an impostor. And here is Jairus, a leader of a synagogue, when faced with a calamity had the courage to admit that Jesus Christ had the supernatural power and begged for His mercy with a public display of humility.
  • (v 30) Jesus wishes to show that he was able to distinguish a touch which brought healing because of the faith that inspired it from all the other casual touches.
  • The woman’s illness would make her ritually unclean (Lev 15:19) and in consequence everything she touched would be unclean. But here it is a reverse: she became clean by touching Jesus.
  • Jairus and the sick woman were motivated by their trust in Jesus’ mercy and power. Each has to overcome their own fear (5:33, 36) to seek for His mercy. Jesus credits both of them for their faith in him: “Your faith has saved you”

Chi Tiết Hay

  • (c 22) Trong khi các lãnh đạo tôn giáo Do Thái coi Đức Giêsu như môt kẻ thù nghịch thì ở đây, ông Gia-ia, trưởng hội đường khi gặp hoạn nạn đã biết nhìn nhận Đức Giêsu có quyền năng siêu nhiên và đã khiêm nhường cầu xin Ngài cưu giúp.
  • (c.30) Đức Giêsu muốn cho thấy rằng Ngài đã phân biệt được giữa những sự va chạm bình thường và sự chạm vào áo của Ngài do lòng tin thúc đẩy.
  • Theo quan niệm của người Do Thái thời đó, bệnh băng huyết đã làm cho người phụ nữ trở nên ô uế (Lev. 15:19), do đó bất cứ sự gì bà chạm tay vào đều trở nên ô uế. Tuy nhiên ở đây một điều hoàn toàn trái ngược đã xảy ra: bà đuợc trở nên sạch nhở đã chạm vào Đức Giêsu.
  • Cả ông Gia-ia lẫn người phụ nữ bệnh hoạn đã được thôi thúc vì tin tưởng nơi lòng thương xót và quyền năng của Đức Giêsụ Họ đã vượt thắng sự sợ hãi (5:33, 36) để đến với Ngài. Đức Giêsu đã khen họ đã biết tin nơi Ngài: “Lòng tin của con đã cứu chữa con”.

One Main Point

All were astonished at the physical healing, but Jesus came to heal creation from the domination of evil in its deeper forms and from the inner pains of spirit and soul.

Một Điểm Chính

Tất cả mọi người kinh ngạc sững sờ vì việc Đức Giêsu chữa lành và cứu sống đứa trẻ, nhưng Ngài đến còn để cứu chữa chúng ta khỏi quyền lực tối tăm của sự dữ và khỏi những bệnh tật trong tâm hồn.

Reflections

1. What did the sick woman risk when she came up behind Jesus in the crowd and touched his garment? What did Jairus risk? Does your faith in Jesus also put you in the same situation?

2.Reflect on your experience being healed by Jesus or your wish for healing from Jesus.

 

Suy Niệm

1. Người phụ nữ trong câu chuyện đã liều lĩnh ở khía cạnh nào khi lách qua đám đông để đến chạm vào áo Đức Giêsu? Ông Gia-ia cũng đã liều lĩnh ở điểm nào? Bạn có liểu lĩnh khi tin vào Đức Giêsu chăng?

2. Bạn đã có kinh nghiệm được chữa lành ra sao hoặc mong được chữa lành thế nào?